Quan Hệ Che Chở
Chương 7
⬅ Trước Tiếp ➡
Cô hít sâu một hơi, tiếp tục nói: "Lúc đó ý thức tôi đã không còn tỉnh táo, vốn tôi muốn tìm tổng giám đốc Hàn nhờ anh ấy giúp đỡ, không ngờ tổng giám đốc Hàn không ở trong phòng. Tôi thật sự không phải cố ý lợi dụng tổng giám đốc Thích, tôi cũng không có ý đồ gì với tổng giám đốc Thích, nếu chuyện đó.."
Thư Căng chú ý thấy sắc mặt của anh ngày càng tối sầm, nhưng cô vẫn tiếp tục nói: "Nếu chuyện đó làm tổng giám đốc Thích hiểu lầm hoặc thấy mình đã chịu thiệt, tôi.. tôi sẵn lòng bồi thường, hy vọng tổng giám đốc Thích có thể tha thứ lỗi lầm của tôi."
Vẻ mặt Thích Thời Yến chỉ u ám trong vài giây rồi lại quay về dáng vẻ thân thiện vốn có.
Ánh mắt anh dừng trên túi đồ ăn Thư Căng đặt trên bàn, ẩn ý nói: "Trợ lý Thư, tôi chưa ăn tối."
Thư Căng phản ứng hai giây, lập tức đứng lên: "Vậy, vậy để tôi mời tổng giám đốc Thích ăn cơm, tổng giám đốc Thích muốn ăn gì?"
"Cá."
"Quán Du Tập Ngư Phủ được không, món cá ở đó ngon lắm." Thư Căng hạ giọng hỏi.
Tuy cách chỗ này hơi xa, nhưng nếu một bữa cơm có thể khiến đối phương quên chuyện đêm hôm đó thì Thư Căng hoàn toàn sẵn lòng.
"Trợ lý Thư không phải đã mua cá rồi sao?" Ánh mắt anh chuyển sang người cô, cười biếng nhác.
Thư Căng khẽ run rẩy khi nhìn thấy nụ cười của anh, cô mở miệng: "Nhưng mà.."
"Chúng ta lái xe đến quán đó phải mất ít nhất bốn mươi phút, chờ đồ ăn lên cũng phải thêm ít nhất nửa tiếng nữa, nói không chừng còn phải xếp hàng. Trợ lý Thư, bụng tôi sôi ùng ục nãy giờ, không chờ được nữa đâu." Anh tỏ vẻ ngây thơ, đáng thương nói.
Tất nhiên Thư Căng hiểu anh muốn nói gì, tuy không biết nguyên nhân nhưng cô cũng đành đồng ý.
"Vậy tổng giám đốc Thích đợi tôi một chút, tôi đi nấu ngay."
"Ừm." Anh hài lòng gật đầu, hỏi tiếp: "Cần tôi giúp không?"
"Không cần, tôi quen làm một mình rồi." Thư Căng mở TV: "Tổng giám đốc Thích thấy chán thì có thể xem TV, nếu không thì chỗ tôi có sách, tổng giám đốc Thích nếu muốn thì lấy đọc cũng được." Cô chỉ kệ sách trên tường, trên đó là hai hàng sách được xếp gọn gàng trật tự.
Thích Thời Yến nở nụ cười dịu dàng có thể khiến bao người ngây ngất: "Được."
Có lẽ đôi mắt đào hoa của anh khiến nhiều người hiểu lầm, Thư Căng dường như có thể thấy được vẻ nặng tình quyến luyến trong đôi mắt ấy.
Nhưng trên thực tế, người có đôi mắt như vậy có đọc sách cũng trông cực kỳ cuốn hút, chẳng trách cho dù anh là một tay chơi đào hoa nhưng vẫn có không biết bao nhiêu cô gái cam nguyện nhào vào lòng.
Nếu không phải đã có người trong lòng, bản thân cô cũng là người lý trí thì chắc có lẽ Thư Căng đã suýt bị lừa bởi ánh mắt này.
Cô lấy túi đồ đi vào bếp, không lâu sau trong bếp vang lên tiếng nấu nướng cùng mùi dầu khói.
Thích Thời Yến mỉm cười nhìn về phía cửa phòng bếp, một lúc sau anh đứng dậy đi đến kệ sách, tiện tay rút vài quyển lật xem, sau đó cầm một khung hình đặt trên giá sách.
Đó là một tấm hình chụp tập thể mười mấy người.

⬅ Trước Tiếp ➡