Quan Hệ Che Chở
Chương 1
Tiếp ➡
Sao mọi chuyện lại trở thành thế này.
Cô nhớ cô tham gia một buổi tiệc từ thiện cùng Hàn Dịch Trầm, uống một ly rượu do nhân viên đưa, sau đó thì thấy hơi mệt, cả người nóng như lửa, phía dưới còn có chút khác lạ.
Cô định đi tìm Hàn Dịch Trầm nhờ anh ta giúp, nhân viên tốt bụng đã dẫn cô lên phòng 802. Trong khi ý thức như bị thiêu đốt, cô vô tình vớ được một người, ngửi được mùi hương thanh mát như dòng suốt mát lành trên người đối phương. Sau đó, như cỏ khô bắt lửa, cô không thể khống chế dục vọng của mình, cả người đắm chìm trong biển lửa.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Khi tỉnh lại, cô thấy mình không mặc gì, khắp người đau nhức rã rời.
Hình ảnh tối hôm qua dần hiện lên trong trí óc, kèm theo nỗi hoảng sợ không biết phải làm gì. Thế nhưng, điều khiến cô càng sợ hãi hơn là khuôn mặt cô nhìn thấy khi quay lại không phải là Hàn Dịch Trầm, mà là.. Thích Thời Yến.
Trong giây phút đó não cô hoàn toàn trống rỗng, chỉ biết rời giường theo bản năng. Cô chịu đựng cảm giác khó chịu, tìm đại một bộ đồ trong tủ để mặc vào rồi bỏ chạy.
Cô cúi đầu, dùng tóc dài che đi vẻ mặt hoang mang đau khổ, chật vật chạy ra khỏi khách sạn.
Cho dù cô cố gắng che giấu đến đâu thì bộ quần áo không vừa người và những dấu hôn trên cổ đã đủ để người ta đoán được chuyện gì đã xảy ra với cô.
Cô không biết người đi đường nhìn cô như thế nào, nhưng có lẽ đều là những ánh mắt không mấy thân thiện.
Thư Căng về đến nhà liền lập tức đi tắm. Cô nhìn vào gương, khắp người đầy những vết đỏ bầm trông vô cùng thảm thương, nơi riêng tư sưng tấy, môi cũng bị cắn rách. Dường như cô nhớ lại hôm qua bản thân như một gái gọi lẳng lơ, quấn lấy đàn ông thèm khát, vừa phóng đãng vừa hèn mọn.
Trượt người theo vách tường lạnh lẽo, cô ngồi sụp xuống đất, nước ấm liên tục dội vào người. Thư Căng ôm hai chân khóc nức nở, tiếng khóc thương tâm đầy tuyệt vọng.
Cô là trẻ mồ côi, bị bỏ rơi lúc mới bốn, năm tháng tuổi. Một đứa trẻ không bị bệnh, không tàn tật, lại còn rất đáng yêu, vậy mà vẫn bị bỏ rơi ngay trước cửa cô nhi viện, suýt nữa đã bị chết rét trong tiết trời mùa đông đầy tuyết.
Cô nhi viện Tinh Tinh do một tay Thẩm Ly gầy dựng.
Chồng và con trai của Thẩm Ly lần lượt qua đời khi bà vẫn còn trẻ, lúc bà quyết định kết thúc cuộc đời thì duyên phận thế nào lại được một cậu bé ăn xin cứu sống, Thẩm Ly quyết định nhận nuôi cậu bé này.
Sau đó, Thẩm Ly lần lượt nhận nuôi thêm hai đứa trẻ vô gia cư, cuối cùng bà đã nộp đơn lên chính quyền xin được mở cô nhi viện tư nhân, đặt tên là cô nhi viện Tinh Tinh theo tên con trai bà. Mấy năm nay, Thẩm Ly dựa vào một số công việc lặt vặt và sự hỗ trợ từ các nhà hảo tâm để duy trì cô nhi viện, cuộc sống tuy chật vật nhưng luôn tràn ngập niềm vui.

Tiếp ➡