⬅ Trước Tiếp ➡

Hơi cúi đầu nhìn dưới chân mình, bỗng nhiên cô ngẩng đầu lên, Đường Nhất Kiệt nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn kia, vẫn giống y như trong trí nhớ của anh, trong chớp mắt đó, Đường Nhất Kiệt tưởng rằng anh đã quay trở về quá khứ, trở về thời trung học rực rỡ ánh mặt trời.
Tô Hà không biết mình ngồi đó bao lâu, cảm giác chân đã có chút tê mỏi, mới vội vàng đứng lên, cầm lấy cặp hồ sơ, vừa định đi đến trạm xe bus bên kia, không nghĩ lại bị người gọi lại, cô quay đầu, là nhân viên bảo vệ lúc nãy.
Vẻ mặt của nhân viên bảo vệ có chút kỳ lạ, nhưng tương đối khách khí, đi qua chỗ cô nói "Tôi nhớ ra rồi, phụ trách ngành này là quản lý mua sắm vật dụng văn phòng, người phụ trách họ Vương, Chủ nhiệm Vương, cô đi lên tìm cô ấy hỏi một chút đi, lầu 12, bên trái phòng thứ ba."
Tô Hà sững sờ một lúc lâu, mới trở lại chỗ vừa đến, dựa theo lời nhân viên bảo vệ thong thả đi vào, nhìn cô đi vào, nhân viên bảo vệ nhức đầu, than thở một câu "Thật là, quen biết chủ nhiệm Đường mà không chịu nói sớm, nhưng chủ nhiệm Đường cũng kỳ quái, sao không trực tiếp kêu cô ấy, còn dặn mình giúp cô ấy đi vào tìm Chủ nhiệm Vương."
Tô Hà từ thang máy đi lên, không phí chút sức lực nào tìm được căn phòng đó, cô đứng ở bên ngoài văn phòng, còn chưa kịp gõ cửa, cửa đã được mở từ bên trong, đi ra là một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, thấy cô thì quan sát từ trên xuống dưới một chút, rồi nở nụ cười hỏi cô "Cô đến là để thảo luận việc mua sắm đồng phục?"
Tô Hà gật gật đầu, có chút mất tự nhiên nói "Xin..Xin chào, tôi là Tô Hà, nghe nói Tòa thị chính muốn mua sắm đồng phục mới, là muốn, là muốn. . ." Nói tới đây Tô Hà có chút xấu hổ, Vương Mai, chủ nhiệm Vương liền thở dài trong lòng, đến đây là để thảo luận việc mua sắm, ngay cả câu nói hoàn chỉnh cũng không nói rõ ràng được, nhưng người ta chính là có bản lĩnh, có thể thông qua Chủ nhiệm Đường tìm biện pháp.
Đường Nhất Kiệt làm ở văn phòng chủ nhiệm của Ban Tổ chức thành phố, là cán bộ nguồn, mới 26 tuổi liền trở thành Phó ủy viên, đương nhiên cùng bối cảnh của anh không phải không có quan hệ, nhưng năng lực của Chủ nhiệm Đường cũng không phải là không có, nhưng nói đi cũng phải nói lại, Chủ nhiệm Đường ở Ban Tổ chức thành phố đã hai năm, vẫn chưa từng thấy anh đi cửa sau, vị trước mắt này nhìn qua không giống một cô gái thu hút, cùng Chủ nhiệm Đường rốt cuộc có mối quan hệ gì, chẳng lẽ là em họ? Hoặc là người nào đó quan trọng hơn thân thích, tóm lại không thể sơ suất, tuy rằng nếu hợp tác với cô ta, có thể sẽ tổn thất không nhỏ, nhưng Chủ nhiệm Đường đã lên tiếng, cô coi như lĩnh hội được, bởi vậy tương đối nhiệt tình dẫnTô Hà vào, lại pha trà mời nước, một mực nhận lời.
Tô Hà ra khỏi Tòa Thị Chính, cảm giác giống như là giấc mơ, chẳng lẽ bây giờ các doanh nghiệp đều dễ dàng làm việc như vậy.


⬅ Trước Tiếp ➡