⬅ Trước Tiếp ➡

Sau khi vui mừng quá đỗi, Diệp Tiêu bị một loại cảm giác tự ti xen lẫn kiêu ngạo, không nắm bắt được, hắn bắt đầu rối rắm một khoảng thời gian ngắn, cuối cùng vẫn là không thể kháng cự lại được sức hấp dẫn của Đảng Lam, hắn yêu Đảng Lam, điều này không thể nghi ngờ, nhưng đồng thời, hắn cũng có chút hận cô, năm đó đứng ở trong phòng khách xa hoa nhà cô, bị cha cô không chút nể tình chất vấn "Cậu có cái gì xứng đángmà muốn làm bạn trai của con gái tôi, dựa vào cái gì mà mang lại hạnh phúc cho nó”.
Diệp Tiêu suốt đời cũng không thể quên được khoảnh khắc bị lăng nhục đó.
Hắn biết bản thân mình hoàn toàn không thích cha Đảng Lam, thậm chí cho tới bây giờ, quy mô Lam Thiên đã tương đối khá, Đảng Thịnh vẫn chướng mắt hắn như trước, bởi vì khi so sánh với Đảng thị phồn thịnh, Lam Thiên ngay cả cái xưởng nhỏ đều không tính là gì, mà Đảng Lam là đại tiểu thư của Đảng Thịnh, vừa sinh ra đã được xem như cô công chúa trong tháp ngà, nhỏ bé như Lam Thiên tính là cái gì, còn có anh trai của Đảng Lam là Đảng Hồng Kỳ, mỗi lần thấy hắn, Diệp Tiêu đều không thoải mái từ trong ra ngoài, gã đàn ông đó trước mặt Đảng Lam là một người anh trai tốt, trong vạn người mới tìm được, còn đối xử với người khác lại rất lạnh lùng.
Thậm chí Diệp Tiêu cảm thấy được sự trào phúng cùng khinh miệt mình ở trong mắt hắn, Diệp Tiêu không thích, thậm chí chán ghét người Đảng gia, nhưng Đảng Lam luôn kỳ vọng hắn đi cùng cô tham gia các cuộc gặp gỡ cùng xã giao của Đảng gia. Ngay từ đầu hắn miễn cưỡng đến, càng về sau đều từ chối, nếu có thể, hắn hận không thể cả đời này đều không đi Đảng gia, không thấy người Đảng gia, mà Đảng Lam luôn tìm hết cớ này đến cớ khác bức bách hắn đi, đó cũng là chuyện Diệp Tiêu phản cảm nhất.
Mà đối với Đảng Lam, Diệp Tiêu vĩnh viễn cũng hạ không được quyết tâm, hắn yêu cô, hắn biết mình yêu cô, nhưng tình yêu vừa rối rắm lại mâu thuẫn, mà lúc này Đảng Lam đang bình tĩnh nhìn hắn, ánh mắt thâm u trong suốt, nhưng lại làm cho Diệp Tiêu có chút không dám nhìn thẳng, ánh mắt hắn hơi chút trốn tránh, giơ cánh tay nắm ở bên hông của cô
"Sao vậy, chê ông xã em mùi rượu nhiều sao? Em cũng biết, hôm nay đàm phán chuyện đầu tư, tránh không được uống rượu, anh đi trước tắm rửa." Nói xong, hắn cúi đầu hôn lên trán của cô, xoay người vào phòng ngủ.
Đảng Lam đứng yên một lát, buổi tối cuối xuân, nhưng cô lại cảm thấy có chút lạnh, từng đợt từng đợt rùng mình nhè nhẹ từ bốn phương támhướng tiến đến, có chút tê buốt, theo bản năng cô ôm lấy cánh tay, ánh mắt dừng bên ngoài cửa sổ, quan sát ở độ cao này, nhìn xuống bóng đêm của thành phố H vẫn rực rỡ như trước, đắm chìm trong bóng đêm như vậy, làm người ta không thể nghĩ đến những rối rắm ẩn giấu bên dưới vẻ ngăn nắp đó, tựa như chính mình.


⬅ Trước Tiếp ➡