⬅ Trước Tiếp ➡

Nhắc tới Đảng Hồng Kỳ, Tô Hà kiềm lòng không được lấy gối trong tay ném Đảng Lam, chống nạnh "Đảng Lam, tớ chỉ là hoa si anh Đảng mà thôi, chính là loại ngưỡng mộ những anh chàng đẹp trai, không có ý gì khác, cậu để anh Đảng tới, tới…” Tô Hà không nói ra được, hung tợn lườm Đảng Lam, khụ một tiếng, rồi không nói gì nữa.
Đảng Lam cười hì hì, "Có sao chứ, tớ cũng không nghĩ cậu cùng anh trai tớ có gì đó, cậu không phải từng nói với tớ, nếu ngủ một đêm với anh trai tớ cả đời cũng đáng hay sao, tớ đây là đang thoả mãn ước nguyện của cậu có được hay không, thật sự làm gì đó là do cậu muốn, phỏng chừng anh trai tớ cũng là lực bất tòng tâm, nói thật, tớ vẫn luôn nghi ngờ phương diện đó của anh trai tớ có vấn đề, nếu không, nhiều năm như vậy ngay cả một người bạn gái cũng không có, không phải là quá kỳ lạ hay sao, anh trai tớ cũng đã ba mươi tuổi rồi.”
Tô Hà cảm thấy khó hiểu quay đầu nhìn Đảng Lam, đối với mọi chuyện Đảng Lam đều thông minh lanh lợi như vậy, chuyện của người khác cô ấy đều rất rõ ràng, ngược lại chuyện của bản thân mình, lại hồ đồ, Tô Hà phiền muộn, nhiều năm như vậy sao Đảng Lam lại không nhận ra anh Đảng là có ý với cô ấy chứ, tuy rằng Đảng Lam và anh Đảng là anh em, nhưng không có quan hệ huyết thống.
Gia đình Đảng Lam cũng là gia đình tái hôn, mẹ của Đảng Lam đã sớm qua đời, chú Đảng lấy dì Đồng mẹ của Đảng Hồng Kỳ, dì Đồng dẫn theo Đảng Hồng Kỳ lớn hơn Đảng Lam bốn tuổi tiến vào Đảng gia, chồng trước của dì Đồng là bố đẻ của Đảng Hồng Kỳ, hiện nay đang là bí thư của tỉnh lân cận, nghe Đảng Lam nói, lúc đầu bởi vì anh trai cô ấy đổi họ mà cãi nhau một trận, mặc dù chuyện của Đảng gia hơi hỗn loạn, mọi người vẫn là mang tư tưởng truyền thống, lớn có phiền muộn của lớn, nhỏ có mâu thuẫn của nhỏ.
Trước khi Diệp Tiêu xuất hiện, Tô Hà từ đầu tới cuối vẫn luôn cho rằng Đảng Lam sẽ ở thành đôi anh Đảng, nếu hai người ở cùng nhau, Tô Hà nhận thấy, cho dù thế sự xoay vần vẫn sẽ như vậy, nhưng Đảng Lam yêu đàn anh Diệp, mà anh Đảng… nghĩ tới Đảng Hồng Kỳ, Tô Hà vô cùng rối rắm, vốn dĩ yêu mà không được đáp lại sẽ rất đau khổ, mà người mình yêu còn không ngừng viện ra đủ loại cớ, chọc vào tim gan của mình, ai mà có thể chịu đựng được chứ.
Nghĩ tới điều này, Tô Hà trịnh trọng nói với Đảng Lam "Những lời đó đều là tớ nói đùa, thật đấy.” Nghĩ một lúc, Đảng Lam cũng cảm thấy mình có chút quá đáng, không có não mới làm ra loại chuyện như vậy, thật sự tặng Đảng Hồng Kỳ cho Tô Hà, chính là chẳng ra làm sao, với tính cách của hai người, về sau gặp mặt cũng không tránh khỏi xấu hổ. Mà Tôn Hải này, mặc dù nghe qua điều kiện không tồi, nhưng điều kiện có thể đảm bảo hạnh phúc hay sao, Đảng Lam cảm thấy, một cuộc hôn nhân hạnh phúc vẫn phải dựa vào nền tảng cơ bản là tình yêu, mặc dù đôi khi tình yêu cũng không có đáng tin cậy, nhưng Đảng Lam không hy vọng Tô Hà cứ như vậy mà kết hôn, Đảng Lam duỗi cánh tay về phía Tô Hà “Cậu dự định như thế nào, nói với chị đi."


⬅ Trước Tiếp ➡