Chương 13
Gia quy của Mạc gia rất nghiêm, bao gồm cô, chú và bố của Tiểu Xán, hẳn là theo khuôn phép cũ, chỉ có chú Chín là trường hợp đặc biệt, cơ bản có thể muốn nói gì thì nói, làm gì thì làm, học đại học nửa năm nói muốn làm lính, liền thực hiện, những năm đó, ở trong quân đội, chú Chín đạt được những thành tích vô cùng nổi bật, khi ông nội đang không ngừng yên tâm, vui vẻ, chú Chín chuyển ngành, sau khi chuyển ngành trực tiếp ra nước ngoài học, đạt được học vị kiêu ngạo mới quay về. Ông nội hy vọng chú theo con đường chính trị, xuất thân từ Mạc gia, bước đi trên con đường này là thoả đáng, nhưng chú Chín cứng rắn muốn tự làm kinh doanh, từ nước ngoài làm ra vốn, làm ở công ty kinh doanh mậu dịch, sau khi vào khuôn khổ, đầu tư bất động sản, kinh doanh bất động sản làm mưa làm gió, hiện tại được liệt kê vào top 100 công ty lớn mạnh, toàn quốc phỏng chừng không mấy người là không biết tới tập đoàn Đông Dương.
Lúc đầu khi chú Chín muốn kinh doanh, đã cãi nhau với ông nội một trận, hai người ở trong phòng khách cãi nhau kịch liệt, ông nội tức giận bộc phát, đứng dậy chỉ thẳng vào mặt chú Chín hét lớn "Mày cút cho tao, cút ra khỏi cánh cửa này, đừng nói mày là con cháu Mạc gia tao, mày có thể làm được gì chứ, dựa vào bản thân mày thử xem, không có ông đây chống lưng, con mẹ nó mày chỉ là thứ vứt đi.”
Chú Chín cũng tức giận với ông nội, trực tiếp đóng sầm cửa lao ra ngoài, sau ba năm không hề bước vào cửa, thẳng tới khi xây dựng được tập đoàn Đông Dương lớn mạnh, dưới sự hàn gắn của các cô, các chú, quan hệ giữa hai người mới dần được cải thiện, những năm gần đây lại có xu hướng ồn ào trở lại. Nguyên nhân là vì ông nội sốt ruột muốn ôm cháu trai, ông nội đương nhiên thiên vị, dù sao thì ai đến già rồi cũng sẽ chết thôi, cũng không có ai cùng Chú Chín tranh cãi nữa, chính bản thân cậu cũng cảm thấy, Chú Chín tồn tại giống như một vị thần, nhưng vị thần này là vị thần sống hẳn hoi, chứ không phải là tượng đất chỉ nhận hương khói thờ phụng.
Tiểu Xán nhớ lúc mình còn nhỏ, bên cạnh chú Chín lúc nào cũng có phụ nữ, người trước vừa đi người sau lại dán tới, ngược lại chú Chín bày ra bộ dáng bất cần đời, đối với ai cũng như vậy, nói tốt cũng không phải là tốt, mà xấu cũng không phải là xấu, chính là tần suất thay đổi quá nhanh, hình dáng những người đó Tiểu Xán đều không nhớ rõ được, chỉ nhớ, người nào người nấy đều rất xinh đẹp.
Ngược lại, hai năm gần đây chú Chín đã yên tĩnh hơn rồi, yên tĩnh hơn một chút, trong lòng ông nội càng nôn nóng hơn, nếu nói, Tiểu Xán cũng đồng tình với ông nội, dù sao chú Chín cũng đã lớn tuổi, phía sau còn có mấy chục năm, giống như ngồi tàu siêu tốc, lắc lư rồi lắc lư, không thể trì hoãn được nữa, ông nội bắt đầu lo lắng có phải là chú Chín có bệnh hay không.