⬅ Trước Tiếp ➡

Nghe Hạ Phượng Thần vẫn gọi nàng là A Phong bằng giọng điệu ôn hòa, nỗi áy náy trong lòng nàng bỗng trỗi dậy lấn át cả bất mãn.
“Ta...” Nàng mở miệng, dĩ nhiên nàng không muốn rời đi.
Lại không nghĩ tới, Phương Mộng Bạch dường như hiểu lầm sự dao động của nàng.
Chàng nhìn nàng, rồi lại nhìn Hạ Phượng Thần, lại thừa dịp hai người chưa chuẩn bị, từ trong tay áo rút ra một mảnh kiếm quang sáng như tuyết
“ ” Trong phút chốc, A Phong và Hạ Phượng Thần đều biến sắc
A Phong “A Bạch ”
Hạ Phượng Thần “Phương Đan Thanh ”
Mặt mày Phương Mộng Bạch tái nhợt, giơ kiếm lên, lưỡi kiếm kề thẳng vào cổ họng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng quyết đoán “Hạ công tử, thật sự không chịu buông tha cho phu thê chúng ta sao?”
Sắc mặt Hạ Phượng Thần khó coi “Không thể nào.”
Phương Mộng Bạch nghe vậy cũng không chút do dự, lưỡi kiếm trên tay ép vào cổ một tấc, cắt ra một đường máu mỏng manh.
A Phong sợ đến hồn phi phách tán “A Bạch, đừng ”
Dưới ánh trăng, xiêm y màu xanh trắng của Phương Mộng Bạch, eo thon lưng mỏng, tựa như khóm trúc xanh bị mưa rền gió dữ đè ép đến từng tấc, trước mưa gió vẫn lộ rõ khí phách kiên cường.
Cuối cùng Hạ Phượng Thần cũng thay đổi sắc mặt, lạnh giọng nói “Đổi yêu cầu ”
“Duy chỉ có chuyện này, còn những thứ khác ta đều có thể đáp ứng huynh.”
Cuối cùng Hạ Phượng Thần cũng nhượng bộ.
Phương Mộng Bạch cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chàng cũng không phải là người cương liệt không để ý đến sinh tử như vậy.
Hành động này của chàng, chính là thấy Hạ Phượng Thần coi trọng mình nên mới liều mạng một phen, lấy tính mạng ra đánh cược.
Chàng suy nghĩ một hồi, nói ra yêu cầu của mình “Hạ huynh hoặc là để phu thê ta rời đi, hoặc là đồng ý cho A Phong ở lại.”
Hạ Phượng Thần “Huynh thật sự yêu nàng đến thế, chẳng lẽ đã quên lời thề ngày xưa của ta và huynh?”
Phương Mộng Bạch quả quyết “Ta không biết ngươi, thê tử của ta chỉ có A Phong, duy nhất A Phong.”
Hạ Phượng Thần lại trầm mặc một lúc, đột nhiên lấy từ trong tay áo ra một vật “Bây giờ thì không phải.”
“Ký vào cái này, ta sẽ đồng ý để nàng ở lại.”
Phương Mộng Bạch nghi ngờ, nhất thời không dám hành động thiếu suy nghĩ.
A Phong nóng lòng như lửa đốt “A Bạch Chàng bỏ kiếm xuống, đồng ý với hắn đi ”
Hạ Phượng Thần đứng yên lặng, ánh mắt lóe lên, tựa hồ đang đánh giá khả năng đoạt kiếm.
Tu vi của Phương Mộng Bạch vượt xa y, dù mất trí nhớ vẫn giữ được ký ức cơ thể, Hạ Phượng Thần không dám đánh cược khả năng này.
Phương Mộng Bạch thấy ánh mắt y trầm tĩnh, từ từ trở lại lạnh lùng, biết rằng đây đã là nhượng bộ lớn nhất mà y có thể làm.
Cũng giống như Hạ Phượng Thần hiện giờ chưa rõ gốc gác của chàng, chàng cũng không biết rõ mình nặng bao nhiêu cân lượng trong lòng vị thiếu niên này.
Chàng khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, buông kiếm xuống rồi mới đi tới trước mặt A Phong.
A Phong thở phào nhẹ nhõm, không đợi Hạ Phượng Thần động tác, liền giật ngay vật trong tay y.
Là một tờ giấy.
Nhưng khi thấy nội dung trên tờ giấy, đầu óc nàng nhẹ nhàng ong một tiếng, giật mình tại chỗ, chỉ cảm thấy tờ giấy trên tay nặng ngàn cân.
Phương Mộng Bạch nhìn theo ánh mắt nàng, cũng sửng sốt.
Đây là một phong thư hòa ly.
Sắc mặt Phương Mộng Bạch hơi biến đổi, ngẩng đầu hỏi “Hạ huynh, ý của ngươi là gì?”


⬅ Trước Tiếp ➡