⬅ Trước Tiếp ➡

Tiểu Bạch bất mãn với sự do dự của nàng, nghiêng đầu mổ nhẹ vào người nàng một cái.
A Phong tỉnh táo lại, cũng hiểu ra phần nào, Phương Mộng Bạch vốn là tiên nhân, thì con hạc do chàng nuôi lớn ít nhiều cũng có chút thần dị, huống hồ trong tranh cổ, chẳng phải các vị thần tiên thường cưỡi hạc mà đi đó sao?
“Ta... nếu ngươi thấy không thoải mái thì nhất định phải báo trước đấy.” A Phong không yên tâm nhấn mạnh thêm câu nữa, rồi mới cẩn thận ôm lấy cổ nó, trèo lên lưng.
Tiểu Bạch ra chiều chẳng mấy để tâm, kiêu hãnh ngẩng cao đầu, vỗ vỗ cánh, thong thả chở nàng đi vài vòng, lúc này mới phát ra một tiếng kêu to vang dội, chở nàng xông về phía chân trời.
“A a a...”
Gió mạnh thổi ngược vào mặt khiến nước mắt nàng giàn giụa.
Núi sông sông ngòi dưới chân dần thu nhỏ thành những đường nét lộn xộn.
Tiếng thét chói tai của A Phong nghẹn ở trong cổ họng, sợ đến cứng đờ người, dùng hết sức bình sinh ôm chặt lấy Tiểu Bạch không dám buông, suýt nữa thì giật sạch lông nó.
Không biết đã bay bao lâu, tốc độ của Tiểu Bạch mới chậm lại, mang theo nàng hạ cánh giữa một khu rừng rậm.
Trong lòng A Phong toát ra một suy đoán to gan.
Chân nàng mềm nhũn bước xuống lưng hạc, đảo mắt nhìn quanh vài lượt “Chẳng lẽ... chính là nơi này?”
Ngay lúc ấy, từ phía rừng cây không xa vang lên tiếng khô giòn của cành lá bị giẫm nát.
A Phong ngẩng khuôn mặt dính đầy bụi đất lên, ngỡ ngàng đối diện với đôi mắt tĩnh lặng như tuyết.
Hạ Phượng Thần ôm cây đàn, bóng hình trắng muốt thong thả bước ra từ rừng cây.
Y nhìn thấy nàng thì khẽ giật mình, trong đôi mắt phượng vụt qua một tia kinh ngạc.
Có lẽ y không ngờ sẽ gặp nàng ở nơi này, lại còn trong bộ dạng chật vật đến thế.
Mới chỉ một ngày không gặp, nữ hài tử đã thay đổi đến nghiêng trời lệch đất.
Đôi giày vải thêu hoa đã rách nát, bước thấp bước cao, tóc tai rối tung xõa đầy vai.
Khuôn mặt thì bầm tím, lấm lem bụi đất.
Đối diện với ánh mắt lặng im như dò xét của y, A Phong co rúm người lại, như sợ sẽ bị y đuổi đi.
Nữ hài tử ngập ngừng một lát, rồi từ từ, cố nặn ra một nụ cười dè dặt, đủ thân thiện nhưng đượm nỗi xót xa, giống như một con chó hoang nhỏ xám xịt cụp đuôi.
“A Phong.” Hạ Phượng Thần bất giác nhìn nàng thêm vài lần.
Rất nhanh thu lại cảm xúc dư thừa, lạnh lùng cúi đầu “Sao ngươi lại ở đây?”
“Ta...” A Phong nhất thời luống cuống.
Khi đến, nàng rõ ràng đã chuẩn bị sẵn biết bao lời muốn nói, nhưng khi đối diện với ánh mắt lạnh nhạt của Hạ Phượng Thần, nàng bỗng như hồ lô cưa miệng, nhất thời chẳng nói được câu nào.
Đúng lúc này, phía sau lại vang lên tiếng bước chân.
Người nọ sắc mặt tái nhợt, ngũ quan thanh tú, chỉ có đôi mày mắt phảng phất nỗi u sầu ảm đạm.
Trái tim A Phong gần như muốn nhảy khỏi cổ họng, ngàn vạn ý nghĩ dâng trào, cuối cùng không nhịn được hét lên “A Bạch ”
Người thanh niên giật mình, không tin nổi ngước mắt lên.
“A Phong ” Giọng Phương Mộng Bạch run run, sắc mặt biến đổi, bước nhanh về phía nàng.
Ngay lúc đó, thân ảnh của Hạ Phượng Thần chợt lóe lên, đã vươn tay giữ chặt cánh tay Phương Mộng Bạch, chặn đường hai người.
Phương Mộng Bạch giận dữ quát “Tránh ra ”
Hạ Phượng Thần không chút lay chuyển.


⬅ Trước Tiếp ➡