⬅ Trước Tiếp ➡

Mật hoa dọc theo đùi trắng nõn trượt xuống, nhỏ giọt trên nham thạch bản màu nâu, hình thành một cái thủy ấn thâm sắc.
Mỗi một lần xâm nhập đều đâm đến chỗ sâu nhất trong cơ thể. côn th t giống như điểm tựa duy nhất, duy trì thân thể mềm mại của nàng, cũng phóng thích dục vọng bị trêu chọc của nàng.
Tóc đen hỗn độn rối tung trên vai, mồ hôi thơm đầm đìa, sắc mặt phiếm hồng, thở ra tiếng rên rỉ tựa như đau khổ tựa như sung sướng.
Thân thể trắng ngần bị va chạm điên cuồng, nàng không thể không ôm cổ hắn, giống như hắn là cứu rỗi duy nhất của nàng, nàng như dây đằng gắt gao quấn quanh...
============================================================
Sau khi Hoàn Ý Như tỉnh lại thấy mình vẫn nằm trên ghế bập bênh, xiêm y hoàn chỉnh không loạn như cũ, lúc nàng nhìn về phía Thao Thiết, cặp hắc đồng thấm người kia cũng đồng dạng lạnh lùng nhìn về phía nàng.
Hoặc là nam tử trong mộng thực sự có thật hoặc là tròng mắt kia là do nàng vô ý vẽ lên.
Đêm qua một phen mấy mưa, là mộng hay là thật, nàng hồn nhiên phân không rõ...
Chiều hôm buông xuống là lúc Ngọc Vô Hà mệnh lệnh cho người hầu che mặt, đem Hoàn Ý Như mang đến hậu hoa viên.
Nàng bước lên đường mòn ruột dê khúc chiết, liếc mắt một cái nhìn lại phồn hoa tựa cẩm, không biết để sản sinh ra hương thơm như vậy dưới bùn đất đã lấy đi bao nhiêu hài cốt.
Một nữ nô phủ phục trên thảm cỏ xanh, cả người bao vậy đến chặt chẽ, tay nhổ cỏ dại hỗn loạn. Hai mắt nàng ta dại ra vô thần, hình dáng mặt bên dính đầy bùn hôi, thế nhưng làm Hoàn Ý Như lại có một tia cảm giác quen thuộc.
Giữa vườn hoa có một tòa tiểu trúc, xốc lên màn trúc màu xanh lá, nhìn thấy bàn gỗ bày đồ ăn cùng bầu rượụ Ngọc Vô Hà thẳng tắp ngồi một bên, như một bức tranh thủy mặc chi lan ngọc thụ.
Tối nay hắn mặc một bộ tuyết bào phía trên thêu trúc diệp, vạt áo có hoa văn ám bạc, nhất cử nhất động giống như sao băng rơi xuống đất. Dáng người phong thần trác tuyệt như thế, thật là làm người ta tò mò khuôn mặt dưới nón sa.
Ngọc Vô Hà vỗ nhẹ vị trí bên cạnh người hắn, ý bảo nàng ngồi xuống.
Hoàn Ý Như đối với sự khó nắm bắt của hắn rất dè chừng, không muốn có giao tình sâu sắc, chỉ có thể bất đắc dĩ mà ngồi xuống.
Thấy Ngọc Vô Hà rót rượu cho nàng, Hoàn Ý Như vội ngăn cản "Ngọc công tử, ta không uống rượụ"
Cũng không phải nàng không uống được rượu, mà là chán ghét từ trong xương cốt.
Sự phụ nàng mỗi mười lăm hàng tháng đều uống đến say mèm. Khi đó nàng còn nhỏ tuổi, chỉ có thể ngồi một bên ở xa xa, nhìn sư phụ uống rượu nổi điên, đối trăng tròn dùng thơ văn để giải tỏa nỗi buồn.
Ngọc Vô Hà viết từng nét trên tay nàng "Đây là rượu hoa đào, uống một chút không say được."
Hoàn Ý Như miễn cưỡng nếm một chút, quả nhiên mùi rượu rất nhẹ, trộn lẫn vị ngọt của hoa đào, hương thơm ngào ngạt, uống vào cực thoải mái, không kìm được mà uống nhiều mấy ngụm.
Cồn giúp tăng thêm can đảm, nàng liền đem lời nói ra Ngọc công tử, nếu bắt ta tới chỉ để làm con rối, ta cũng đã làm tốt, giờ là lúc nên để ta rời đi."
Ngọc Vô Hà tạm dừng một lát, gắt gao túm chặt tay nàng, đầu ngón tay viết mạnh lên lòng bàn tay làm nàng hơi đau, chỉ đơn giản viết hai chữ "Lưu lại."


⬅ Trước Tiếp ➡