⬅ Trước Tiếp ➡
Tóc ngắn? Thợ cắt tóc giương mắt đánh giá mái tóc của nữ sinh trong gương, “Là muốn cắt ngắn bao nhiêu?”
“Như anh vậy.” Ba chữ lời ít ý nhiều, lập tức làm thợ cắt tóc cả kinh đến miệng đều mở to không ít.
Bởi vì thợ cắt tóc là đàn ông, tóc tự nhiên rất ngắn, nhưng một người nữ sinh cắt thành như vậy, không phải sẽ thành thằng nhóc giả ư.
“Có vấn đề sao?” Tống Diệp nhíu mày, có chút không kiên nhẫn, vừa rồi mua quần áo lãng phí thời gian, cô muốn đi qua cửa hàng châu báu sớm một chút.
Thợ cắt tóc theo bản năng lắc lắc đầu, thấy Tống Diệp thật sự không phải nói giỡn, liền cầm kéo, cắt xuống tóc mái dày nặng kia
Nháy mắt tiếp theo, khuôn mặt thật sự lộ ra lại làm thợ cắt tóc ngây ngẩn cả người lần nữa.
 
Tống Diệp không phải tự ti, cũng không phải lớn lên không xinh đẹp, ngược lại, ngũ quan của cô cực kỳ tinh xảo xinh đẹp, cảm giác lập thể cũng rất tốt, làn da mịn mằng, mắt nước cong cong, không hề giống trẻ con xuất thân từ nông thôn, mùa hè dầu thừa đầy mặt, mùa đông thì hai cao nguyên đỏ hồng.
Mà sở dĩ ba người Đường Mỹ Linh chán ghét Tống Diệp, nhằm vào cô khắp nơi, cũng là vì lúc nhập học hồi lớp 7 trong lúc vô tình thấy được diện mạo của cô.
Tâm lý ghen ghét của phụ nữ, có đôi khi còn đáng sợ hơn ma quỷ.
Khi để một đầu tóc ngắn này đứng ở dưới ánh mặt trời, Tống Diệp không nhịn được ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, cảm khái sau khi ném đi một đầu tóc phiền não thì vô cùng thoải mái mát mẻ.
Bởi vì kiếp trước sát thủ chấp hành nhiệm vụ cần ngụy trang hàng năm, cho nên rất nhiều thời điểm cô vẫn duy trì tạo hình tóc ngắn, sạch sẽ lưu loát, lại phối hợp với áo khoác màu trắng quần jean màu đen vừa mới mua, ngũ quan xinh đẹp ít đi vài phần ôn nhu, nhiều thêm vài phần anh tuấn, nếu không cố tình đi quan sát, đứng ở trong đám người đủ để khó phân nam nữ.
Triệu Chân dậy từ sáng sớm, trời vừa mờ sáng đã in xong hợp đồng, đều chuẩn bị tốt văn kiện con dấu, ngồi một mình ở trong tiệm, không ngừng nhìn cửa tiệm, chờ mãi chờ mãi, chờ đến tất cả nhân viên đều tới đi làm, cũng chưa chờ được người ngày hôm qua.
Mỹ nam Tống Diệp (2)
 
Nếu không phải trong túi xách thật sự đặt khối phỉ thúy hiếm có kia, có lẽ ông sẽ cho rằng hết thảy đều chỉ là một giấc mộng.
Ngay khi nhân viên cửa hàng vừa bận việc, vừa âm thầm suy đoán ông chủ đang đợi ai, một thân ảnh đi vào từ cửa, áo khoác trắng phác họa ra dáng người gầy yếu, tóc mái đen nhánh nhẹ nhàng quét ở khóe mắt, đôi mắt trong trẻo giống như một cái giếng sâu, đựng đầy ánh nước dịu dàng, cô đứng ở nơi đó, nghiễm nhiên là một tờ báo ảnh xinh đẹp.
“A, một khuôn mặt thật tuấn tú.”
“Đúng vậy đúng vậy, tới nhiều thiếu gia tiểu thư như vậy, chỉ có người này là bộ dáng này đẹp nhất.”
“Chỉ là, đây là nam hay là nữ?”
Thật ra tướng mạo bản thận Tống Diệp cũng không đủ để lẫn lộn nam nữ, chỉ là một đầu tóc ngắn, một thân quần áo trung tính, cộng thêm biểu tình lạnh nhạt, mới có thể trong lúc nhất thời nghe nhìn lẫn lộn.
Nhưng lại qua một hai năm, thân hình cao lên, sợ rằng sẽ thật sự là một mỹ nam rồi.
Triệu Chân tự nhiên là chú ý tới gương mặt anh tuấn khiến cho nhân viên cửa hàng xôn xao, nhưng tầm mắt đảo qua, cũng không có để ý nữa.
Ông cúi đầu nhìn thoáng qua đồng hồ, đã gần 9 giờ 30, sao còn chưa tới…… Đang lúc nghĩ như vậy, trước mắt bỗng nhiên rơi xuống một bóng đen, ông ngẩng đầu nhìn, đúng là đứa bé anh tuấn kia đứng ở trước mặt, trong nháy mắt tầm mắt giao nhau, Triệu Chân hơi sửng sốt, “Xin hỏi có việc sao?”
Hiển nhiên, ông không có nhận ra Tống Diệp.
Tống Diệp tính tình lãnh đạm, cũng không có đánh đố, trực tiếp mở miệng nói: “Chú Triệu, cháu là Tống Diệp.”
Tiếng nói vang lên, lúc nhân viên cửa hàng còn đang kinh ngạc cảm thán giọng nói cũng rất dễ nghe, đảo mắt ông chủ nhà mình lại là bỗng nhiên đứng dậy, sợ tới mức trực tiếp đụng ngã ghế dựa.
“Cháu, cháu là Tống Diệp? Ngày hôm qua……” Đợi mấy tiếng vốn dĩ đã miệng khô lưỡi khô, cộng thêm chịu một trận kích thích như vậy, đầu lưỡi đều thắt lại.
Khóe miệng Tống Diệp nhẹ nhàng câu lên, gật gật đầu, “Là cháu.” Cô lại không chỉnh dung đổi mặt, có cần kinh ngạc như vậy không?
⬅ Trước Tiếp ➡