⬅ Trước Tiếp ➡

“Không cần.” Lục Diễn Chỉ đáp.
Thư ký Chu vâng một tiếng, sau đó, văn phòng lại chìm vào yên lặng.
Tĩnh lặng đến chết chóc.
Lục Diễn Chỉ chưa bao giờ cảm thấy văn phòng lại yên tĩnh đến thế.
Trong lòng dâng lên một trận phiền muộn.
“Tháng này sao lại thế?” Lục Diễn Chỉ phá vỡ sự im lặng.
“Lục tổng đang hỏi về khối lượng công việc ạ?” Thư ký Chu thuận theo.
“Ừ.”
“Là thế này...” Thư ký Chu hạ giọng “Trước đây có nhiều việc nhỏ, ví dụ như vấn đề tham nhũng của giám đốc Tần hôm nay, sau khi cấp dưới báo cáo lên, đều do phu nhân xử lý trước, những việc quan trọng khác mới được trình lên Lục tổng, cho nên...”
Lục Diễn Chỉ mở mắt, liếc nhìn thư ký Chụ
Thư ký Chu hiểu ý anh ta, lúng túng nói “Lục tổng, là do tôi xử lý không tốt.”
Lục Diễn Chỉ cũng không trách tội, chỉ lắc đầụ
Anh ta hỏi “Hợp đồng với Vương thị đâu?”
Đầu thư ký Chu càng cúi thấp hơn.
“Xin lỗi Lục tổng, cấp dưới vẫn chưa sắp xếp xong.”
Lục Diễn Chỉ thở dài, phất tay bảo thư ký Chu ra ngoài.
Thư ký Chu thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lui ra.
Lục Diễn Chỉ nhìn cánh cửa văn phòng đóng lại, thực ra anh ta cũng hiểụ
Anh ta và Thời Niệm nộp đơn ly hôn quá đột ngột, rất nhiều công việc cô từng phụ trách vẫn chưa kịp bàn giao.
Trong văn phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng tích tắc của đồng hồ.
Không khí thoang thoảng mùi cà phê đắng chát.
Hơi nóng từ tách cà phê bốc lên khiến Lục Diễn Chỉ càng nhíu chặt mày.
Anh ta cầm điện thoại lên, xem lại tin nhắn bảo Thời Niệm cuối tuần về nhà cũ.
Cô vẫn chưa trả lời.
Anh ta nhớ lại thái độ từ chối dứt khoát của cô khi anh ta gọi điện bảo cô về nhà cũ trước đó.
Vẫn còn giận dỗi sao?
Ngay lúc Lục Diễn Chỉ đang nhìn điện thoại, cửa văn phòng bỗng bị gõ vang.
Anh ta ngẩng đầu lên, thấy gương mặt tươi cười của Hàn Vi ở cửa.
“Anh Diễn Chỉ...” Hàn Vi cười rạng rỡ bước vào “Em đến đợi anh tan làm đây.”
Lục Diễn Chỉ cất điện thoại, khẽ gật đầụ
Hàn Vi kín đáo liếc nhìn chiếc điện thoại của Lục Diễn Chỉ.
Cô ta suy nghĩ một lát, rồi ngồi xuống bên cạnh với vẻ mặt bối rối.
“Sao thế?” Lục Diễn Chỉ nhận ra cảm xúc bất thường của cô ta, liền hỏi.
“Anh Diễn Chỉ, hôm nay Thời Niệm có tìm anh không?” Hàn Vi do dự hỏi.
Lục Diễn Chỉ nhìn Hàn Vi, ra hiệu cho cô ta nói tiếp.
“Buổi chiều em đăng video, chính thức thông báo chuyện em tham gia “Thiên Lại Chi Âm”.”
Hàn Vi quan sát sắc mặt Lục Diễn Chỉ, nói tiếp “Em vốn chỉ muốn đi lại con đường cô ấy từng đi, không ngờ cư dân mạng lại nói những lời không hay...”
Hàn Vi ngập ngừng, khó xử nói “Cô ấy... có tìm anh Diễn Chỉ để hỏi tội không?”
Lục Diễn Chỉ nhíu mày, buổi chiều?
Hôm nay anh ta họp suốt, không để ý đến chuyện trên mạng.
Lục Diễn Chỉ ngẩng đầu nhìn đồng hồ.
Bây giờ đã là 9 giờ 15 phút tối.
“Còn một chuyện nữa...”
Hàn Vi dừng lại một chút, rồi nói “Lúc 8 giờ 45 phút em từ studio ra đã thấy hơi lạ, vừa rồi lúc đỗ xe dưới lầu mới phát hiện, hình như em bị paparazzi theo dõi từ lúc ra khỏi cửa.”
Hàn Vi trông vô cùng áy náy, cô ta lấy điện thoại ra, đưa cho Lục Diễn Chỉ.
Lục Diễn Chỉ liếc nhìn, trên đó là những bức ảnh chụp hành tung của Hàn Vi từ lúc rời Studio Hoa Nghệ Vivian cho đến khi vào tòa nhà Lục thị.


⬅ Trước Tiếp ➡