⬅ Trước Tiếp ➡

"Cố ý tới đây một chuyến chỉ để trả lại đồ thôi à?" Trong lúc nói chuyện, ngón trỏ Nghiêm Thù Lân xoa nhẹ cằm tôi mấy lần. Tôi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn hắn, hắn cầm hai cánh tay tôi giơ lên đầu rồi hỏi "Sao lại sợ ta?"
Tôi lắc đầu nói đâu có đâu có, tại hắn đẹp như tiên nên tôi mới không dám nhìn hắn thôi.
Hắn nói "Nếu ngươi thấy sơn trang tốt thì ở thêm mấy ngày đi."
Tay Nghiêm Thù Lân to hơn tôi nhiều, lực cũng mạnh, tôi có vận hết sức bình sinh cũng không rút tay ra được.
Con mèo trắng kêu một tiếng rồi nhảy xuống đùi hắn.
Tôi sợ hắn phát hiện mình nói láo nên khẩn trương đến nỗi mặt đỏ tới mang tai, sau gáy và lòng bàn tay rịn mồ hôi, còn hơi run nữa.
Hắn lại cúi đầu xuống cách mặt tôi rất gần, đôi mắt đen kia yên lặng nhìn tôi chăm chú.
Xong đời. Chắc hắn phát hiện ra rồi.
Tôi không giỏi nói dối, hễ nói dối thì lại đỏ mặt, trước kia bạn tôi hay nói con người tôi rất dễ đoán, bởi vì mọi ý nghĩ của tôi đều hiện hết trên mặt, hoàn toàn không biết che giấu cảm xúc.
"Doãn Hoàn Từ," tôi nhắm tịt mắt, cảm nhận được hơi thở Nghiêm Thù Lân phả vào mặt mình, "Sợ ta nên viện cớ bỏ trốn, không muốn thành hôn với ta chứ gì?"
============================================================
7.
Thành...... Thành hôn? Ai với ai cơ? Tôi với Nghiêm Thù Lân á? Chắc không phải nói đùa đấy chứ?
Tôi mờ mịt mở mắt ra, đột nhiên phát hiện khuôn mặt lạnh lùng của Nghiêm Thù Lân chỉ cách tôi một nắm tay. Nhìn gần như vậy càng đáng sợ hơn, tôi vội vã quay mặt qua chỗ khác, nghĩ thầm không thể đối mặt không thể đối mặt, nếu không nhất định sẽ bị hắn nhìn ra tôi đang chột dạ.
"Nghiêm trang chủ, ta thật sự không phải chủ nhân cái khóa đâụ" Tôi ổn định lại hơi thở, thử rút tay ra lần nữa nhưng hắn nắm quá chặt nên tạm thời tôi đành giữ nguyên tư thế cầu nguyện kỳ quái này để làm hắn vui lòng, "Trang chủ vừa tuấn tú vừa giàu có như thế, ai lại không muốn thành hôn với ngài chứ? Nếu ta có được hôn ước này nhất định sẽ làm trang chủ phu nhân ngay."
Doãn Hoàn Từ, mi đúng là thông minh tuyệt đỉnh mà Sao có thể nghĩ ra một cái cớ hoàn mỹ vậy chứ
Tôi bình tĩnh lại, cảm thấy mình diễn quá đạt, nói xong còn nở một nụ cười nịnh nọt với Nghiêm Thù Lân.
Tay kia của Nghiêm Thù Lân nắm cằm tôi, hắn hỏi "Vậy khóa kia ở đâu ra?"
"Ta, ta nhặt trong miếu hoang." Bị đôi mắt đen nhánh như thú dữ của hắn nhìn chằm chằm, đầu và miệng tôi phối hợp ăn ý chưa từng có, "Ta đợi ở đó hai ngày nhưng không thấy ai tới lấy, nghĩ thầm chắc là đồ người ta không cần nên tò mò mở ra xem."
Vì muốn sống lâu hơn nên tôi không thể để hắn biết sự tồn tại của thụ chính quá sớm.
Trong truyện nói thế lực Nghiêm gia trải rộng khắp giang hồ, nếu tôi nói nhặt được ở quán trọ hoặc những chỗ đông người khác, nhất định hắn sẽ bảo tai mắt của mình đi nghe ngóng, nếu vậy sẽ cực kỳ bất lợi cho tôi.
Nghe tôi bịa một đoạn dài như thế, vẻ mặt Nghiêm Thù Lân chẳng chút thay đổi, cũng không nhìn ra hắn có tin hay không.
"Tê chân không?" Hắn chợt hỏi tôi.
Nãy giờ ngồi xổm làm chân tôi quả thật hơi tê.


⬅ Trước Tiếp ➡