⬅ Trước Tiếp ➡

Lần đầu tiên Khương Nhược Châu đến sơn trang chỉ để làm khách chứ không định thành hôn với Nghiêm Thù Lân. Khi thấy Nghiêm Thù Lân dã man làm thịt "Doãn Hoàn Từ" nấu canh, y cảm thấy hết sức khó chịu, thế là quyết định từ chối hôn ước này.
Y không muốn thành hôn với kẻ ác nên cưỡng ép phá trận sương mù ngoài sơn trang, lúc phá trận bị thương nhẹ, sau đó bị Nghiêm Thù Lân bắt về cưỡng hiếp......
Nghĩ đến đây, tôi chợt phát hiện ra điểm mấu chốt
Nghiêm Thù Lân vui buồn thất thường, hắn sẽ cưỡng hiếp thật đó
Tai tôi bị hắn liếm vừa ướt vừa nóng, sau gáy cũng rịn mồ hôi, tôi nhẫn nhịn một lát rồi lí nhí hỏi hắn "Nghiêm trang chủ, chắc dính mùi đủ rồi nhỉ?"
Nghiêm Thù Lân nói "Không đủ."
Tôi nói "Ta thấy đủ rồi mà......"
Còn chưa dứt lời thì hắn đã phất tay áo dập tắt hết nến trong phòng.
Tôi bị hắn đè nghiến xuống giường, đai lưng bằng lụa bung ra, hai chân bị banh rộng hai bên eo hắn, nửa người dưới lạnh toát, hình như chỗ không nên lộ cũng lộ ra rồi.
Mắt hắn lấp lóe trong bóng tối, nói với tôi "Doãn Hoàn Từ, không đủ."
Cuối giường chợt vang lên mấy tiếng mèo kêụ
Tôi có cảm giác lòng bàn chân mình bị đuôi mèo lông xù quét qua, vừa tê vừa nhột.
Tôi lanh tay lẹ mắt giơ mu bàn tay lên chặn môi Nghiêm Thù Lân sắp hôn mình, chớp mắt lắp bắp nói với hắn "Nghiêm, Nghiêm trang chủ, mèo của ngươi nói đủ rồi kìa."
============================================================
14.
"Nghiêm trang chủ, khoan đã......" Tôi xấu hổ ngăn mặt hắn nhích lại gần, nhưng không thể chặn nổi bàn tay đang luồn dưới áo mình, những chỗ bị đụng chạm hơi nóng lên, "Chẳng phải thành hôn xong mới được làm chuyện này sao?"
Mới đầu Nghiêm Thù Lân chỉ xoa bụng tôi, sau đó lại mò tới eo tôi. Chỗ thịt mềm bên hông tôi rất dễ nhột, bị hắn sờ làm tôi rùng mình kêu ra tiếng, còn cảm nhận được hắn thè lưỡi liếm mu bàn tay tôi đang ngăn cản hắn.
Tôi lập tức rụt tay lại rồi nuốt nước miếng, ngơ ngác nhìn gương mặt vẫn lạnh lùng như mọi khi của Nghiêm Thù Lân. Hai chúng tôi nhìn nhau một hồi, mặt tôi càng nóng hơn, cũng chẳng biết hắn đang nghĩ gì nữa.
Lòng bàn tay Nghiêm Thù Lân chai sần, nhiệt độ cơ thể rất cao, mông tôi bị hắn xoa bóp như nhào bột mì, tôi xấu hổ đến nỗi cả người vừa đỏ vừa nóng như tôm luộc.
Tay kia của hắn đặt trên bụng dưới đang run rẩy của tôi, khi tôi mở miệng gọi hắn, hắn cầm lấy chỗ mềm mại kia của tôi, ngón tay còn xoa nhẹ đầu khấc nhạy cảm mấy lần.
Tôi quay mặt đi chỗ khác thở dốc, túm lấy cánh tay rắn chắc của hắn nói "Đừng......"
Không không không phải chứ...... Hắn muốn hiếp tôi thật sao? Tôi chỉ mới quen hắn, mọi điều tôi biết về hắn đều đến từ quyển truyện kia, có bao giờ nghĩ sẽ làm chuyện này với hắn đâu?
"Không thấy sướng à?" Hắn hỏi tôi.
Vấn đề đâu phải là sướng hay không sướng
Một trong những nguyên nhân quan trọng khiến Nghiêm gia có thể đứng vững trên giang hồ là trang chủ Nghiêm Thù Lân giết chóc thẳng tay. Người khác sợ hắn nên tất nhiên không dám tùy tiện chọc hắn.
Khi chưa xung đột lợi ích thì tán gẫu với hắn khá vui, dù sao hắn cũng là người rất thông thái, hiểu biết về mọi lĩnh vực.
Nhưng đôi khi hắn bướng như lừa, cố chấp cứng đầu, không từ thủ đoạn nào để đạt được mục đích, bỏ ngoài tai mọi lời người khác nói.


⬅ Trước Tiếp ➡