⬅ Trước Tiếp ➡
Các cụ có câu “núi này cao còn có núi khác cao hơn, yêu này mạnh còn có yêu khác mạnh hơn”, phong thủy nhà Độn Địa Hổ không được tốt cho lắm, ngay ngoài nhà có hẳn một thụ tinh ngàn năm.
Nói ngàn năm vẫn chưa chính xác. Hắn từng nghe Thổ Địa Công có giao tình kể rằng, năm đó các thần tiên hạ phàm ngao du, trong bãi tha ma, chỉ thấy cái cây này lắc lư trong gió lạnh.
Rễ cây chằng chịt cắm thật sâu bên trong xương trắng và máu thịt, không phân biệt tà hay ác, cũng không có nhân quả.
“Cây này có cơ duyên.”
Phật Đà đã nói như thế.
Phật âm vừa dứt, nụ hoa đỏ tươi cứ như đã hút no huyết nhục, thoáng chốc nở khắp đầu cành, cây này liền có tinh hồn.
Từ nay về sau trải qua hàng ngàn hàng vạn năm vật đổi sao dời, tinh hồn này mới khai linh trí, biến thành một bé gái như được điêu khắc từ ngọc quý, người thường nhìn bằng mắt thường không thể thấy được.
Năm năm trước, thân thể do tinh hồn của Huyết Tiên biến thành dần dần kéo dài, cơn buồn ngủ ập tới, đôi mắt nàng khép lại, thân thể như pho tượng bị bùn lầy nuốt chửng, dần dần lún vào trong thân cây bản thể, chìm vào giấc ngủ sâụ
Lại qua thật nhiều năm, bé gái mới biến thành người lớn.
Chuột đất yêu nghĩ, năm đó hắn biến thành hình người, ngủ ước chừng gần trăm năm. Thụ tinh này lợi hại đến mấy thì cũng phải ngủ hơn mười năm. Chỉ cần nghĩ tới mình có thể sống yên ổn hơn mười năm, Độn Địa Hổ lại mừng rỡ ra mặt.
Nào ngờ chỉ mới sáu năm ngắn ngủi trôi qua, tại sao nàng ta lại thức tỉnh chứ
Hắn không biết Phật Đà và thụ tinh có cơ duyên hay không, nhưng hắn biết cả nhà họ thật đúng là có “duyên phận” to đùng với nàng.
Họ chuột vốn am hiểu sinh sản, huống chi hắn còn có rất nhiều cô vợ chuột, với tần suất một năm đẻ bảy lứa, một lứa đẻ ba con, một trăm năm trôi qua, ít ra hắn phải có tới hai ngàn một trăm đứa con, đó là còn chưa tính con trai hắn sẽ sinh thêm cháu trai
Hắn vốn dĩ có số phận phúc thọ nhiều con nhiều máu cơ mà
Thế rồi sao? Thụ tinh này lại không ăn chay Còn không kén chọn tí nào
Mùa đông không có chim chóc đậu lên cành, nàng liền cắm rễ vào hang ổ của hắn để ăn thịt chuột con.
Đầu năm hắn cần cù đổ mồ hôi trên người chuột cái, sinh hết lứa này tới lứa khác, cuối năm thu hoạch dồi dào, sắp sửa được lên chức ông nội.
Thế mà nàng lại biến tất cả thành máu tươi thôn phệ Ngay cả cọng lông cũng không chừa lại
Độn Địa Hổ không phải không muốn liều mạng, nhưng còn chưa tới gần cành khô thì hắn đã rén.
Trong thân cây tối đen như mực tỏa ra mùi máu tươi mãi mà không tan biến, khiến lá gan loài chuột vốn dĩ chẳng to lớn gì cho cam của hắn quấy thành năm bè bảy mảng.
Đánh không lại, vậy thì trốn
Độn Địa Hổ dẫn theo bảy cô vợ cùng năm đứa con trai còn sót lại chạy trốn ngay trong đêm, độn thổ hơn mười dặm, một ổ chuột nơm nớp lo sợ, lông xù chen chúc cùng một chỗ, ngủ một giấc thật ngon mà lâu ngày chưa từng có.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Độn Địa Hổ tuyệt vọng.
Hắn lại trở về hang chuột nằm dưới cây sen đất nữa rồi.
Sau đó hắn còn chạy trốn mấy lần, nhưng mỗi lần tỉnh dậy đều sẽ trở về cái hang dưới lòng đất này.

⬅ Trước Tiếp ➡