⬅ Trước Tiếp ➡

Tống Thiên Thiên hỏi Lâm Tinh Vi "Cậu quen cô ta à?"
Nếu là trước đây, Lâm Tinh Vi cũng không muốn thừa nhận người em họ này. Nhưng bây giờ, suy nghĩ của cô ta đã khác.
"Thiên Thiên, giới thiệu với cậu đây là em họ của tôi, Lâm Tinh Dao, chính là người đã bị bán đi để xung hỉ đấy."
Thế là, vẻ mặt của Tống Thiên Thiên nhìn Lâm Tinh Dao liền có thêm vài phần châm biếm "Chính là người em họ mà cậu nói trước đây vì hai triệu mà bán mình, gả cho một kẻ điên à. Chả trách có tiền đi dạo mấy cửa hàng xa xỉ này, dù sao cũng là bán thân mà có được."
Lâm Tinh Dao quả thực đã lấy hai triệu từ Lâm Hữu Cường, nhưng đó là cô lấy danh nghĩa của hồi môn để đòi lại tài sản thừa kế của cha mẹ. Không ngờ Lâm Tinh Vi lại ra ngoài bịa đặt về cô như vậy.
Sắc mặt cô trầm xuống, lạnh lùng nói "Trả lại đồ lót cho tôi. Đừng chọc giận tôi, nếu không hậu quả tự gánh."
Lâm Tinh Vi vênh váo "Trả lại cho cô? Cô đã thanh toán đâu, dựa vào cái gì mà đòi trả? Muốn đưa cho cô thì cũng phải xem Tống đại tiểu thư của chúng tôi có thèm để mắt đến không đã. Nếu chị ấy không cần mới đến lượt cô. Chẳng phải chỉ lừa được hai triệu từ nhà họ Lâm thôi sao, vênh váo cái gì chứ? Có tiền thì tiết kiệm mà tiêu đi, không thì đợi đến lúc tên điên nhà cô chết, cô bị đuổi ra khỏi nhà, lúc đó đừng có mặt dày quay về đây nữa..."
Lời còn chưa dứt, một tiếng "bốp " vang lên. Lâm Tinh Dao đã thẳng tay tát cô ta một cái thật mạnh, trên má lập tức hằn lên năm dấu ngón tay.
Lâm Tinh Dao lạnh giọng nói "Trước đây ở nhà họ Lâm là tôi đã sai, đánh chị quá nhẹ, để bây giờ chị còn dám ở trước mặt tôi ngang ngược như vậy."
"Cô, sao cô dám đánh tôi?" Lâm Tinh Vi tức giận, nhưng nghĩ đến cú quật vai lần trước khiến mình đau ê ẩm mấy ngày, cô ta đâu dám động thủ với Lâm Tinh Dao. Thế là, cô ta chỉ có thể đáng thương nhìn Tống Thiên Thiên.
Chưa đợi Tống Thiên Thiên phản ứng, Lâm Tinh Dao đã không khách sáo giật lại bộ đồ lót trên tay cô ta "Có hiểu quy tắc trước sau không? Không hiểu thì về bảo mẹ cô dạy lại đi "
Tống Thiên Thiên từ khi trở về nhà họ Tống, đi đến đâu cũng được người khác nể mặt, chưa bao giờ phải chịu nhục như vậy. "Cô có biết tôi là ai không? Sao cô dám nói chuyện với tôi như thế?"
Lâm Tinh Dao hừ lạnh "Tôi cần biết cô là cái thá gì chắc "
Tống Thiên Thiên ưỡn cái ngực phẳng như sân bay của mình "Nói cho cô biết, tôi là tiểu thư nhà họ Tống. Nhà họ Tống cô biết không? Một trong ba gia tộc lớn của Đế Đô đấy Ở đây, ngay cả người nhà họ Quân cũng không dám không nể mặt nhà họ Tống "
Lâm Tinh Dao cười khẩy "Nhà họ Quân nể mặt nhà họ Tống? Đó là nể mặt anh họ cô, Tống Bạch Húc, chứ không phải một đứa con gái riêng như cô."
Ba gia tộc lớn của nước Z vốn lấy nhà họ Quân làm đầụ Sau khi Quân Huyền Dạ đổ bệnh, nhà họ Tống dưới sự lãnh đạo của Tống Bạch Húc mới dần có xu hướng vượt lên.


⬅ Trước Tiếp ➡