Quản gia Chu bị lời này chọc cười "Tôi nói này Nhị thiếu phu nhân, cô ở trước mặt đám hạ nhân chúng tôi giả bộ thì cũng thôi đi. Nhưng Tứ tiểu thư là người thế nào? Là hòn ngọc quý trên tay ông bà chủ, là chủ nhân chính thức của cái nhà này. Cô lại dám bảo cô ấy đến gặp cô?"
Lâm Tinh Dao lật một trang sách, xem đến nhập tâm, thản nhiên nói "Không muốn đến cũng tốt, tôi vừa hay cũng chẳng muốn gặp."
Quản gia Chu không nhịn được bật cười thành tiếng "Được được được, cô đã không biết điều như vậy, xem lát nữa Tứ tiểu thư dạy dỗ cô thế nào. Cô ấy là bà cô tổ của nhà họ Quân chúng tôi, không ai dám chọc vào đâu "
Nói xong, bà ta hậm hực bỏ đi.
Lâm Tinh Dao cuối cùng cũng đặt sách xuống, đứng dậy.
Nhưng không phải vì bị lời đe dọa của quản gia làm cho sợ hãi, mà là vì cô nhìn thấy Quân Huyền Dạ đã mở mắt.
Ánh mắt anh vẫn còn chút mờ mịt, nhưng khác với trước đây, vừa mở mắt ra là phát điên gào thét đánh đấm loạn xạ, anh lúc này rất yên tĩnh.
Anh lặng lẽ nhìn chằm chằm trần nhà hồi lâu, sau đó mới chuyển động con ngươi, ánh mắt rơi vào người Lâm Tinh Dao.
"Nằm lâu như vậy mệt rồi chứ? Dậy ngồi một lát đi."
Quân Huyền Dạ không cử động, cũng không nói chuyện, giống như con rối gỗ mặc cho Lâm Tinh Dao đỡ dậy, ngồi ở mép giường.
Lâm Tinh Dao nhìn bộ dạng của anh lại rất hài lòng "Anh hồi phục không tệ. Tuy bây giờ vẫn còn hơi ngây ngốc, nhưng không vội, rất nhanh sẽ hoàn toàn bình phục thôi."
Trình độ y học của cô rất thâm sâụ Cô đã nói muốn cứu anh thì nhất định có thể khiến anh khôi phục như ban đầụ
Quản gia Chu đã sớm nhìn Lâm Tinh Dao không thuận mắt, bắt được cơ hội này liền thêm mắm dặm muối kể lể một tràng trước mặt Tứ tiểu thư.
Quả nhiên, Quân Vũ Phi tức điên người "Tôi muốn gặp nó là nể mặt nó, nó không biết điều thì thôi, lại còn dám nói không muốn gặp tôi? Thật sự tưởng mình là chị dâu tôi rồi à?"
Trước đây cô ta đã không thích lên tầng năm, vì Quân Huyền Dạ quá lạnh lùng kiêu ngạo, chưa bao giờ cho cô ta sắc mặt tốt. Sau này anh phát điên, trở nên đáng sợ, cô ta càng không muốn bén mảng tới.
Hôm nay đúng là tức đến mụ mị đầu óc, nhưng đợi đến khi Quân Vũ Phi hầm hầm đẩy cửa vào, chuẩn bị cho con nha đầu hoang dã kia một bài học nhớ đời thì lại thấy anh hai mình đang ngồi bên mép giường.
"Anh... anh hai, anh tỉnh rồi?" Cô ta và Quân Huyền Dạ quan hệ rất nhạt nhòa, hiểu biết về bệnh tình của anh cũng không sâụ
Còn quản gia, vừa nhìn thấy Quân Huyền Dạ dậy liền tưởng anh lại sắp phát điên. Nhìn lại thấy xích chân xích tay của anh đều đã được tháo bỏ, bà ta lập tức sợ đến biến sắc.
"Xích chân của Nhị thiếu gia, sao lại mở ra rồi?" Quản gia Chu vội vàng sờ túi tìm chìa khóa, nhưng chỉ sờ thấy túi rỗng.
Đang lúc kỳ lạ, lại thấy Lâm Tinh Dao lấy ra một chiếc chìa khóa lắc lắc trước mặt bà ta "Bà đang tìm cái này sao? Vừa rồi bà đánh rơi ở chỗ tôi, tôi thấy tay chân chồng tôi đều bị siết ra vết thương rồi nên giúp anh ấy mở khóa ra."
Quản gia Chu tức đến xanh mặt "Cô... cô thế mà lại dám mở xiềng xích của Nhị thiếu gia?"