⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tứ đáy mắt trở nên lạnh lùng, hai mắt híp lại, nở một nụ cười phản phất vài tia tà ác.
Thật là, mấy người này đang tự tìm lấy cái chết.
Chọc phải lúc tâm trạng của chị cậu không tốt, cái kết thực sự sẽ rất thảm.
Cố Mang ánh mắt lạnh lùng bình tĩnh, không một chút nhúc nhích, môi mấp máy một chữ. "Cút."
Một vài công tử nhìn thấy người đẹp lạnh lùng trước mắt giồng như một con nhím, càng nhìn càng thấy hấp dẫn cùng quyến rũ, liền cười to.
"Hahaha, cô ta bảo anh em chúng ta cút kìa."
"Cưng à, cưng muốn bọn anh cút là cút như thế nào, cưng dạy anh em bọn anh một chút có được không?"
"Cút lên giường sao em gái, hahaha..."
Một công tử nhìn thấy vẻ mặt của lạnh lùng của Cố Mang, trong lòng ngứa ngáy không thể chịu được, muốn đưa tay chạm vào Cố Mang.
Tay anh ta còn chưa kịp chạm vào người Cố Mang thì tay anh ta bất ngờ bị nắm lấy.
Sau đó một tiếng hét thảm thiết vang vọng cả một bầu trời.
Khi tất cả mọi người đều không thể hiểu chuyện gì đang sảy xa, thanh niên kia đã bị Cố Mang túm lấy ném qua vai, đập mạnh xuồng nền đất. Những công tử khác khi nhìn thấy điều đó, mặt biến sắc không còn một chút máụ
Họ đã quen với sự hung hăng kiêu ngạo, bọn họ chưa bao giờ chịu thua thiệt hay mất mặt như hiện tại.
Nhìn chằm chằm vào người con gái vừa đánh anh em mình, hai tay bọn họ nắm chặt thành quả đấm.
"Đem cô ta bắt lại, tối nay anh em chúng ta nhất định phải dạy cho cô ta một bài học "
Lão đại trong đám người đó nghiến răng ken két nói.
Khoé miệng khẽ nhếch lên, dáng vẻ vô cùng lười biếng, đôi mắt xinh đẹp nhíu lại, mang theo một chút lạnh lẻo.
Tự tìm cái chết.
Một cước đạp ra một cách hung dữ, lực rất lớn, trực tiếp đá bay người thanh niên trước mặt, người thanh niên nằm rạp trên đất, muốn bò dậy cũng bò không nổi.
Nắm lấy nắm đấm đang vung thẳng vào người, một tiếng răng rắc vang lên, lực tay của Cố Mang trực tiếp bóp nát sương cổ tay của người thanh niên, tiếng hét thảm thiệt của thanh niên vang lên.
Còn một người duy nhất chứng kiến những người anh em của mình nằm rạp trên đất, kêu la thảm thiết. Trong một khoảnh khắc cảm thấy có chút rùng mình, sợ hãi.
Theo bản năng cảm nhận được nguy hiểm, bước chân từ từ lùi lại, muốn bỏ chạy.
Đột nhiên trước mắt, có một bóng đen lướt qua, cơ hồ không thể nhìn thấy rõ làm sao Cố Mang lại có thể xuất hiện trước mắt, cả người liền bị một lực lớn bóp lấy cổ, ném lên đầu xe của chiếc xe thể thao.
Cố Mang dùng đôi chân dài đạp lên trên đầu của xe thể thao, ánh mắt rũ xuống, mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm người đàn ông đang bị cô giữ lại.
Ánh mắt lộ ra vài tia màu đỏ có chút quỷ dị, giống như bị nhuốm bởi máụ
người thanh niên hoảng sợ, cả người mền nhũng bởi sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy dài trên khuôn mặt, không dám nói một lời nào.
Khuôn mặt Cố Mang không có một chút biểu cảm, khoé miệng nhếch lên một đường cong điên cuồng "Lá gan không nhỏ."
Người thanh niên run rẫy nói "Thật..Thật xin lỗi.."
Cố Mang nhìn thanh niên trước mặt bị doạ mặt trắng bạch, nhẹ giọng cười một tiếng, "Học làm người đi, hiểu chưa?"
"Đã hiểụ.."

⬅ Trước Tiếp ➡