Đạo diễn Hồng thấy động tác đánh của Diệp Yến Lan ngày càng mất kiểm soát, còn bất thình lành đánh vào người Thang Tư Lan, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cũng rất đaụ
"Tư Lan, ngại quá, tôi cũng không ngờ lại xui xẻo như vậy."
"Không sao."
Thang Tư Lan chịu đựng cơn đau trên người, gượng cười.
"Thật sự không sao chứ?" Diệp Yến Lan tỏ vẻ áy náy.
"Không sao."
Tất cả mọi người đều đang nhìn về phía này, Thang Tư Lan cũng không tiện tỏ vẻ khó chịụ
Cũng không biết Diệp Yến Lan vô tình hay cố ý, Thang Tư Lan cảm thấy mỗi lần đánh là mỗi chỗ khác, nhưng ngày càng đaụ
"Thật ngại quá." Diệp Yến Lan vẫn tỏ vẻ xấu hổ.
Cảm nhận được ánh mắt xung quanh bắn tới, Thang Tư Lan giương đôi mắt đen láy lên, nói "Tiền bối Diệp, ai cũng sẽ sai sót. Tôi thật sự không sao, tiền bối không cần để bụng. Đạo diễn Hồng sắp hối rồi, tôi xuống dưới chuẩn bị cảnh kế."
Diệp Yến Lan lúc này mới dừng vẻ "ân cần" của cô ta, quay người đi theo thầy Hứa học thương.
Mấy ngày tiếp theo, Thang Tư Lan vẫn chẳng rõ Diệp Yến Lan muốn làm gì.
Hôm nay quay đến cảnh cuối, Thang Tư Lan xin phép đạo diễn Hồng rồi rời khỏi.
"Thật sự không cần tôi đi cùng sao?"
Ban Giai Giai đưa túi trong tay cho cô, lo lắng hỏi.
Cô ta sợ Thang Tư Lan ra ngoài làm xằng làm bậy.
Thang Tư Lan vẫy tay, bắt một chiếc taxi.
Lúc chiều Diệp Yến Lan đã đi trước, bảo là muốn chọn lễ phục, đưa cho Thang Tư Lan địa chỉ nơi tụ họp.
Nhận túi, chui vào xe "Cô về trước đi, mai tôi sẽ về đoàn."
"Vậy chuyện này..."
"Phía anh Hoa không biết..." Thang Tư Lan nghển đầu ra ngoài xe "Đi một tối thôi, không cần anh ấy phải phiền lòng."
Dứt lời, tỏ ý bảo bác tài lái xe.
Ban Giai Giai nhìn xe đi xa, bĩu môi "Cô tự nói đấy, có việc gì đừng đổ vạ lên đầu tôi."
Thang Tư Lan cầm túi, đầu óc bay xa.
Xe dừng ở một tiệm lễ phục rất kín đáo và xa hoa.
Thang Tư Lan cầm túi xuống xe thì thấy ngay Diệp Yến Lan đang vẫy tay với cô qua lớp kính thủy tinh, bên cạnh còn có vài người phụ nữ xinh đẹp ăn mặc cực kỳ bắt mắt.
Thang Tư Lan khiến mấy cô xinh đẹp kia mờ nhạt trong nháy mắt.
"Yến Lan, đây là cái vị cô nói đấy à Trẻ quá vậy Đến hai mươi chưa?" Một cô mặc váy dài tím, tóc lệch sang một bên, tóc mai uốn nhẹ, làm cô ta trẻ hơn tuổi thật nhiềụ
Nhưng vì sự xuất hiện của Thang Tư Lan nên nhan sắc của cô ta giảm đi vài phần.
Nhìn một lúc thì đánh mắt đi chỗ khác.
Giọng điệu khinh miệt.
"Nghe Yến Lan nói là mười tám rồi Đúng là tuổi đại học."
"..."
Thoáng cái, tất cả ánh mắt ở đây đều dồn qua.
Thang Tư Lan nhìn sang Diệp Yến Lan, nói "Các chị mới thùy mị xinh đẹp, mấy cô gái trẻ như em đâu so được Bây giờ em hận không thể được như các chị "
"Nhìn cái miệng này đi, thật là khéo nói "
Vài cô nàng dịu dàng cười nói.
Thang Tư Lan mấp máy môi "Thường thì miệng em ngờ nghệch lắm, có nói sai gì các chị cũng không cần để ý quá nhé "
"Yến Lan, đây là người cùng đoàn phim với cô à "
Một người phụ nữ mắt sắc đang quẹt thẻ bên quầy.
Trông có vẻ đã chọn được lễ phục rồi.
Thang Tư Lan cười.
"Cùng đoàn phim. Tư Lan cố gắng lắm, chẳng mấy năm nữa là vượt qua tôi thôi Nếu các cô muốn ký tên thì tranh thủ luôn bây giờ đi, chậm là mất cơ hội đấy "
Người phụ nữ mắt sắc cười khinh "Tôi đây không theo đuổi ngôi sao, nếu Yến Lan cô không nói đến thì tôi cũng chẳng biết vị này là nhân vậy thế nào. Còn muốn tham gia tiệc tư với chúng ta sao?"
"Còn không phải à? Thấy cô ta còn cầm túi theo, xem ra là lễ phục đấy " Có người tiếp lời, giọng điệu đầy vẻ xem thường.
Thang Tư Lan bị mấy người xoi mói đánh giá rồi dò xé, Diệp Yến Lan lại không có ý đỡ lời giúp cô.