Giọng nói của Tư Cận Hằng lạnh băng làm Doãn Khởi rùng mình, khổ sở không nói nên lời, lại gọi thêm vài cuộc điện thoại.
Lệ Thiển Lạc lái chiếc Maybach với tốc độ 120 km/h, phóng trên đường cao tốc rộng lớn, những chiếc xe xung quanh đều vội vã tránh xe chiếc siêu xe giống như đang bị điên này.
Tiếp tục tăng lên thành 150 km/h mà không màng đến lời cảnh cáo của cảnh sát giao thông, vài ba chiếc xe cảnh sát đã bóp còi chạy sau xe cô.
Để thoát khỏi sự phiền phức của cảnh sát giao thông, Lệ Thiển Lạc lại tăng tốc lên 180km/h, nhìn đèn giao thông chuyển sang màu đỏ nhưng đèn quẹo phải thì lại xanh, càng ngày càng nhiều xe cảnh sát chạy đuổi theo cô, cảnh tượng rất ngoạn mục.
Bởi vì đuổi theo cô nên có hai chiếc xe cảnh sát va vào nhau, rất may không có thiệt hại về người.
Vốn dĩ Lệ Thiển Lạc muốn lái xe đến tìm Lục Tử Hi đua xe nhưng cảnh sát giao thông đáng ghét này lại không chịu buông tha cho cô.
Phía trước là một giao lộ lớn hơi tối mờ, Lệ Thiển Lạc bật đèn thông báo quẹo trái, tăng tốc chạy về phía bên phải.
Xe cảnh sát bật đèn quẹo trái xong thì đều quẹo trái, nhìn chiếc siêu xe lại quẹo phải mà họ lại không thể quay đầu lại ngay, cứ như vậy để Lệ Thiển Lạc trốn thoát……
Cuối cùng cũng cắt đuôi được cảnh sát giao thông, Lệ Thiển Lạc thả phanh chậm lại, chạy về hướng chung cư của Lục Tử Hi.
Lúc đến chung cư của Lục Tử Hi đã là hơn 11 giờ đêm, anh ta đang hôn bạn gái, mới tìm được cảm giác thì nghe có tiếng chuông cửa, bực mình: “Ai vậy, nửa đêm rồi đó!”
Lục Tử Hi bực mình vuốt mái tóc đỏ đã rối tung đi ra mở cửa, những câu mắng đã chuẩn bị xong lại nuốt vào bụng.
“Người anh em, có gì ăn không, tớ sắp chết đói rồi.” Đẩy Lục Tử Hi ra, đi vào chung cư.
“Wow, em dâu, em cũng ở đây hả?” Lệ Thiển Lạc thấy bạn gái Lục Tử Hi, kinh ngạc nhìn nhìn Lục Tử Hi, ở chung rồi hay là……
“Thiển Lạc, sao chị lại đến đây.” Đỗ Hiểu Linh đã từng gặp Lệ Thiển Lạc một lần, cả hai người đều có ấn tượng khá tốt về đối phương.
Lệ Thiển Lạc mặt như đưa đám, “Em dâu, chị đáng thương quá đi, cả ngày nay chưa ăn gì hết.” Tư Cận Hằng là đồ đáng chết, không đưa cô đi ăn rồi hẵng về công ty, huhu.
Đỗ Hiểu Linh bất đắc dĩ vào phòng bếp, chuẩn bị nấu bát mì cho cô.
“Lệ Thiển Lạc, cậu sao vậy, Weibo nói rằng cậu đánh người còn chưa thỏa mãn, cậu đang gặp chuyện gì vậy!” Lục Tử Hi gọi hàng chục cuộc gọi điện thoại cho Lệ Thiển Lạc nhưng lại không ai nhấc máy, chắc là tắt nguồn rồi.
“Đừng nhắc tới nữa, trưa nay Phó Tân Như đến địa bàn của tớ gây chuyện, hại công việc của tớ và Vãn Vãn cũng bị hủy luôn., sau đó bị đưa đến đồn công an, may mà có…… Ông xã tớ cưỡi mây bảy màu tới giải cứu tớ.”
…… Có chắc là mây bảy màu không?
“Vậy bây giờ cậu thế nào rồi?”
“Tớ lấy xe của trợ lý của ông xã đến tìm cậu đua xe, ban nãy bị cảnh sát giao thông đuổi theo, vất vả lắm mới cắt được bọn họ!” Một chữ ông xã hai chữ ông xã, xem ra Lệ Thiển Lạc vẫn sống tốt lắm.
…………..
1: Bốn chiếc xe cảnh sát báo hỏng.
“Thật tội nghiệp ông xã cậu, anh ấy cũng dũng cảm quá, dám nhận bông hoa như cậu.” Lục Tử Hi cho cô một cái liếc mắt xem thường.
Lệ Thiển Lạc đang ngồi ăn vui vẻ nghe Lục Hi Tử nói câu này xong thì phản đối ngay: “Cái gì hả, tớ mới là người đáng thương đó, mỗi ngày ăn hiếp tớ muốn chết, chỉ biết ăn hiếp tớ thôi, ban nãy quát nạt tớ nữa, còn nói tớ chỉ biết làm chuyện xấu thôi…… Tớ đau lòng muốn chết, con mắt nào của cậu thấy tớ sống tốt hả?”
Lục Tử Hi khinh bỉ nhìn cô, được hời còn khoe mẽ. “Chồng cậu làm nghề gì vậy, trông có vẻ cừ đó!”
“Hình như là tổng giám đốc tập đoàn?” Còn những thân phận khác à? Chính cô cũng không biết nữa.
Ừm, nghe có vẻ cũng không tệ lắm! Tiếp theo đó Lệ Thiển Lạc kể rõ ràng tỉ mỉ chuyện đã xảy ra ở trung tâm thương mại cho Lục Tử Hi nghe, cuối cùng còn chốt một câu: “Chắc chắn Thích Trạch Minh và Phó Tân Như sẽ trả thù tớ, có lẽ sẽ kiện cáo gì đó, ây da, nói không chừng tớ còn phải chạy đi ôm đùi ông xã nhà tớ đó……”
Đỗ Hiểu Linh bưng bát mì trứng đã nấu xong ra, mùi hương lan tỏa làm Lệ Thiển Lạc cầm đũa bắt đầu ăn ngấu nghiến.
“Ăn từ từ thôi, phỏng!” Đứa nhỏ không có cha mẹ thật đáng thương quá, ây da! Đỗ Hiểu Linh có thể hiểu quan hệ giữa Lệ Thiển Lạc và Lục Tử Hi, chỉ là bạn bè đơn thuần thôi……
“Không ngờ chồng cậu còn bạo hành cậu, không cho cậu ăn cơm.” Lục Tử Hi lột vỏ hạt dưa ra, nhét phần thịt dưa vào miệng Đỗ Hiểu Linh.
Lệ Thiển Lạc mặc kệ anh ấy, chỉ mất vài phút đã ăn xong bát mì, xoa chiếc bụng đã được lấp đầy, đưa bát không cho Đỗ Hiểu Linh: “Cảm ơn em dâu nhé, làm phiền em rồi.”
“Không sao, chị với anh Hi cứ nói chuyện trước đi.”
“Thằng nhóc này cậu may mắn thật đó, tìm được một người vợ tốt như vậy.” Lệ Thiển Lạc cực kỳ hâm mộ người phụ nữ có thể ở nhà như Đỗ Hiểu Linh, tinh thông mọi thứ từ bếp núc đến việc nhà.”
“Tất nhiên rồi, Lục Tử Hi tớ là ai chứ, tuy rằng hơi nghèo nhưng sức quyến rũ lại rất cao.”
“Hơ, đi, đưa em dâu đi đua xe chung! Tớ xuống lầu trước, xe đang đợi các cậu!” Lệ Thiển Lạc lau miệng, cầm chìa khóa xe đi về phía cửa.
Mười phút sau.
Lục Tử Hi chạy xe máy đưa Đỗ Hiểu Linh theo xuất hiện bên cạnh chiếc Maybach của Lệ Thiển Lạc, vốn dĩ cô định đưa hai người họ theo, thấy Lục Tử Hi chạy xe máy ra, cùng chạy về phía Đông thành phố.
Đua xe Kình Hào
Tuy rằng đã nửa đêm 12 giờ nhưng đèn đuốc ở bãi đua xe lại sáng trưng, hàng chục thanh niên trẻ tuổi cả nam lẫn nữ cùng tụ họp hoan hô.
Có người thấy bọn Lục Tử Hi đến thì bước tới chào hỏi.
“Lệ Thiển Lạc, cô thuê chiếc Maybach này ở đâu vậy, không rẻ đâu đúng không? Đội trưởng đội cổ động viên nữ Lâm Na hỏi một cậu cũng là nghi vấn của rất nhiều người, trong giới các cô cũng không ai xa lạ với cái tên Lệ Thiển Lạc cho nên trong nhà cô đã xảy ra chuyện lớn như vậy, hầu như tất cả mọi người đã biết.
“Thuê cái gì mà thuê, chồng người ta mua cho đó.” Lục Tử Hi trừng mắt nhìn Lâm Na, sao anh ấy lại không hiểu ý của cô ta chứ?
“Wow, Lệ Thiển Lạc, cô kết hôn thật sao, cũng tốt số ghê!”