Chương 6
Sau đó tay hắn lại dọc theo đùi ngọc tuyệt đẹp của cô khẽ vuốt ve, dừng lại ở nơi lửa nóng giữa háng mà khiêu khích cô. hắn dùng tay xoa nhẹ âm đế, hàm răng khẽ cắn đầu v đỏ bừng kiều nộn của cô.
Hô hấp Giang Tuyết Nịnh dần dồn dập, môi anh đào kiều diễm đỏ tươi khé cắn, đầu v kiều nộn cũng cương cứng, gắng gượng lên, chính côn th t đang ngâm ở trong âm hộ nhỏ hẹp của cô cũng ngày càng thô dài. Khi âm đ o của cô bắt đầu ướt át mềm mại thì bắt đầu trừu lộng.
“Ân ngô…” Giang Tuyết Nịnh che miệng, có chút ngượng ngùng, không dám phát ra tiếng rên rỉ.
Thân thể kiều nhuyễn tựa như dương chi bạch ngọc theo từng động tác chuyển động rút ra cắm vào của Cố Thần Quang mà phập phồng lên xuống. Cố Thần Quang từ trong hoa kính rút ra côn th t, nhẹ nhàng ma sát ở hai cánh hoa ướt át vài cái rồi đột nhiên lại đâm thật sâu vào cơ thể cô, tiết tấu cũng dần dần nhanh hơn.
“…A.. ba…nhẹ thôi…” Trên giường vang lên tiếng rên rỉ thẹn thùng, Giang Tuyết Nịnh rốt cuộc không khống chế được mà kêu ra tiếng, tuyệt sắc dung nhan, dáng người lả lướt, mắt đẹp khép hờ, đùi ngọc bóng loáng đẩy đưa đón ý nói hùa, uyển chuyển thừa hoan.
Chỉ thấy cả người nhỏ xinh của Giang Tuyết Nịnh đỏ bừng, đôi chân bị bắt giang rộng ra, hoa huy t theo côn th t thật lớn thô bạo ra vào mà chảy ra từng luồng dâm dịch ướt át. Khăn trải giường dưới thân cô đã bị ái dịch của cô tẩm ướt cả một mảng lớn.
Cố Thần Quang khi còn trẻ cũng là một thanh niên phong lưu, mấy năm nay mới có chút thu liễm, ở trên giường, Giang Tuyết Nịnh có thể nói không khác với xử nữ là bao. côn th t của Cố Thần Quang ở trong hoa huy t nhỏ hẹp của cô tận hưởng tư vị mỹ diệu khi bị bao lấy gắt gao.
“Nịnh Nịnh thoải mái sao?” Thanh âm khàn khàn vang lên ở bên tai, Giang Tuyết Nịnh liền giả làm đà điểu, nhắm mắt không nói. Cố Thần Quang nhìn bộ dáng cô thẹn thùng cuối cùng cũng mạnh mẽ mà lao tới.
“Ân a a a… Nhẹ một chút ….a..ba ” Cố Thần Quang có chút thô bạo mà ra ra vào vào, mỗi một lần đều đỉnh tới hoa tâm của nàng. Quy đầu cực đại hung hăng mà đâm vào cửa tử cung, Giang Tuyết Nịnh nào chịu được sự tàn phá như gió lốc ấy.
Khoái cảm đến mãnh liệt mất hồn đến cực điểm làm cô trầm luân, bị bố chồng làm, thọc vào rút ra kiều suyễn không ngừng. “A..” Bỗng dưng Cố Thần Quang gấp gáp ôm eo thon của con dâu, đem cô gắt gao kéo hướng tới hạ thể của mình, côn th t lại càng tàn nhẫn mà đâm vào chỗ sâu trong hoa huy t, để ở cửa tử cung của nàng bắn ra một cỗ đạn pháo dương tinh.
Giang Tuyết Nịnh bị hắn đâm khiến thân thể co rút, tường ngọc bên trong hoa huy t cũng gắt gao mà quấy rầy quái vật xâm nhập thô bạo khổng lồ, kiều nộn ướt át niêm mạc co rút mút chặt lấy côn th t của người đàn ông.
Đùi tuyết trắng thon dài đột nhiên giơ lên, đầu ngón chân nắm lại, từ trong tử cung bắn ra một cỗ âm tinh sền sệt trơn trượt.
Đè trên thân thể yêu kiều mềm mại không xương, Cố Thần Quang thực thỏa mãn. Mắt thấy con dâu tuyệt sắc dưới thân hai cánh hoa môi bị ma sát đến đỏ bừng, đầu v cương cứng, mũi ngửi được mùi mồ hôi đầm đìa cùng hơi thở như hoa lan của người trong ngực.