⬅ Trước Tiếp ➡

“Nịnh Nịnh, về sau không có ai thì đừng gọi tôi là ba.”
“Được, Thần Quang.” Giang Tuyết Nịnh nghe lời sửa cách xưng hô, đem mặt chôn vào bát cơm, thời điểm kêu hai chữ này, cả người có chút nóng lên. Lúc này Cố Thần Quang cũng đã bị hai chữ này lấy lòng.
==================================================
Ở trong toilet, Giang Tuyết Nịnh đã ngâm trong bồn tắm nửa giờ, cô một lần lại một lần cẩn thận rửa sạch, thẳng đến khi chính mình vừa lòng mới từ bồn tắm bước ra, sau đó ở trước gương bắt đầu trang điểm. Hai má xuân sắc phiếm hồng, làn da trắng nõn, ánh mắt sáng ngời, Giang Tuyết Nịnh lúc này giống như một bông hoa nở rộ làm người kinh diễm, nhịn không được muốn đưa tay ra hái.
Cố Thần Quang bên kia lại khác, mười phút liền đem chính mình tắm rửa sạch sẽ, sau đó nằm trên giường chờ cô bé của hắn. Chỉ là đã qua nửa giờ mà người còn không có tới, hắn có chút nôn nóng một lần lại một lần nhìn đồng hồ trên đầu giường, nghĩ thầm chắc là cô bé sẽ không đổi ý đi.
Giang Tuyết Nịnh hiện tại đang rối rắm, trên giường bày ra rất nhiều bộ áo ngủ đến váy ngủ tương đối bảo thủ. Đột nhiên cô nhớ tới cái gì đó, xoay người từ tủ quần áo lấy ra một cái hộp, bên trong là một bộ nội y tình thú. Đó là quà tặng khi cô đi mua nội y vào Lễ tình nhân năm ngoái, chỉ là vẫn chưa có cơ hội mặc.
Ở trên là một cái yếm đỏ thẫm, phía dưới là quần lót ren chữ đinh 丁 màu hồng, mặt khác còn có một chiếc áo khoác mỏng tanh. Giang Tuyết Nịnh từng cái từng cái mặc vào, sau khi mặc xong không tránh khỏi đỏ bừng mặt. Cái yếm phía trước có một lỗ khoét sâu, hai bầu ngực lộ ra phân nửa, chiếc quần lọt khe phía dưới chỉ có mấy sợi dây đáng thương, bên ngoài là áo khoác trong suốt, như ẩn như hiện càng thêm dụ hoặc.
Sau khi chuẩn bị tốt, thời gian cũng muộn rồi, chắc ai đó lúc này đang sốt ruột chờ đợi, cô ọc khăn tắm ở bên ngoài, sau đó không hề do dự mà đi ra cửa, hướng về phía cửa phòng của người đàn ông đi đến.
Cố Thần Quang vẫn luôn chờ cô, cửa cũng luôn để mở, Giang Tuyết Nịnh dưới ánh mắt cực nóng của hắn mà chậm rãi đi vào. Người đàn ông liền ném máy tính lên trên giường bước xuống, hai người đối diện nhau, Giang Tuyết Nịnh mới vừa vào cửa đã bị kéo vào trong lòng, cửa phịch một cái đóng lại, khoá trái, khăn tắm rơi xuống, lộ ra thân thể vô hạn phong tình.
Trong tiếng kinh hô của Giang Tuyết Nịnh, Cố Thần Quang đem người ấn lên trên cửa “Em đây là tới câu hồn người đi.” Tiếng hít thở nặng nề vang lên, hắn hôn lên cái miệng phấn nộn của cô, kéo lấy tay cô đặt vào nơi giữa háng.
Thẳng đến khi Giang Tuyết Nịnh chạm đến nam căn to lớn, cô có thể cảm nhận được rõ ràng độ cứng của vật đó, phía trên đầy rẫy những gân xanh, nóng bỏng làm cô muốn buông tay. Nhưng tay của người đàn ông đã bắt lấy tay cô nắm lấy loát động.
Sau lưng là cửa lạnh lẽo cứng rắn, phía trước là hắn nhiệt tình như lửa, Giang Tuyết Nịnh bị hôn người có chút nhũn ra, người đàn ông một chút cũng không rảnh rỗi. Một tay với vào trong yếm vuốt ve hai luồng đầy đặn, từ mặt bên cầm ra ngậm lấy một viên đậu đỏ, lặp lại mút vào.
“A … Ngứa” Giang Tuyết Nịnh khó nhịn vặn vẹo thân mình, cảm giác phía dưới đã ướt đẫm, hai đùi ngọc kẹp chặt, còn đôi tay lúc này đang vuốt ve côn th t của ba chồng.


⬅ Trước Tiếp ➡