Chương 38
Thích Bạch Thương nhận ra khi nàng ấy nói đến ba chữ “Đại hoàng tử”, giọng nói rất khẽ còn hơi run.
Nàng không khỏi tò mò.
“Tại sao?”
Thích Uyển Nhi chần chừ một lúc, rồi mới lại gần một chút “A tỷ có từng nghe chuyện nhà họ Bùi, đệ nhất thế gia năm xưa bị diệt tộc vì tham ô mưu phản chưa?”
Thích Bạch Thương trầm ngâm “Hình như có nghe qua.”
“Người mà tỷ vừa nhắc tới chính là con trai của tiền hoàng hậu Bùi thị.”
Nhắc tới người này, trong ánh mắt Thích Uyển Nhi bất giác toát ra vài phần ngưỡng mộ khó giấụ
“Đại hoàng tử là đích tử đầu tiên của Hoàng thượng lúc ngài ấy chưa kế vị, do Bùi thị sinh ra ở Huệ Vương Phủ. Nghe nói hắn trời sinh thông tuệ, ba tuổi đã bộc lộ tài học hơn người, không chỉ tinh thông văn lý, thông thạo trăm sách mà còn rất thích cưỡi ngựa bắn cung. Năm tuổi đã học cách điều khiển tuấn mã, vô cùng được tổ phụ của hắn tức là tiên hoàng yêu quý. Có lời đồn rằng chính vì quá thương yêu đứa cháu đích tôn này mà tiên hoàng đã truyền ngôi cho Hoàng thượng, dù ngài ấy là đích nhưng không phải trưởng tử.”
Thích Bạch Thương chống cằm, cụp mi lắng nghe “Dân gian kể đến đây, câu tiếp theo thường là tiếc thay trời xanh đố kỵ anh tài.’”
Thích Uyển Nhi bật cười, cũng vì một câu ấy mà thoát khỏi cảm giác xót xa lúc nãy “Tiếc thay trời xanh đố kỵ anh tài… Hoàng thượng đăng cơ chưa được hai năm, nhà họ Bùi đã bị kết tội mưu phản, cả tộc bị xử trảm.”
Thích Bạch Thương vừa định tiếp lời “quả nhiên là vậy”, lại đột nhiên sực tỉnh, ngẩng đầu nghi hoặc “Dù có tru di cửu tộc, cũng không đến mức liên lụy tới hoàng tử trong hoàng thất.”
“Cụ thể xảy ra chuyện gì thì người ngoài không ai rõ.” Thích Uyển Nhi thở dài không rõ vì ai “Chỉ biết hôm ấy, khi nhà họ Bùi bị diệt tộc, bệ hạ cùng các phi tần hoàng tử đang đi săn mùa thu ở hành cung. Khi đó, Bùi hoàng hậu giam đại hoàng tử trong điện Khải Vân phóng hoả tự thiêụ Mẫu tử cùng chết.”
Thích Bạch Thương ngẩn người tại chỗ “Bị chính mẹ ruột thiêu chết…”
Thích Uyển Nhi khẽ suỵt một tiếng.
Thích Bạch Thương hiểu, im lặng.
Đúng như Uyển Nhi nói, e rằng ngoài các oan hồn đã khuất thì chẳng còn ai biết rõ những chân tướng năm đó nữa.
Mà cho dù sự thật là gì, đây cũng đã là đáp án duy nhất mà thế gian được biết.
Có điều…
“Ta nhớ nhà họ Bùi toàn là danh tướng trấn thủ biên cương.” Thích Bạch Thương hỏi “Đều chết cả rồi sao?”
“Cả tộc họ Bùi bị kết tội, bị diệt sạch, ngay cả những nữ nhi đã gả đi nơi khác cũng không ai thoát được.”
Thích Uyển Nhi khựng lại “Có điều trong dân gian từng có lời đồn rằng thứ nữ Bùi thị gả vào Đổng gia cùng con trai Đổng Dực đã về thăm nhà đúng lúc Bùi thị bị diệt môn, song tra xét toàn bộ thi thể của cả tộc Bùi thị cũng không thấy hai người họ. Từ đó, mẫu tử họ liền bặt vô âm tín, không rõ tung tích.”
“Ý muội là… họ vẫn còn sống?” Thích Bạch Thương nổi hứng thú.
“Đúng là thoát được một kiếp,” Thích Uyển Nhi thở dài “Chưa đến hai năm sau, Thị lang Bộ Binh, cũng là phụ thân của Đổng Dực bị An thái phó khép tội tham ô, cả nhà bị đày đi lưu vong, chết gần hết.”
“…”
Sắc mặt Thích Bạch Thương hơi đổi “Hắn không sợ người đời nói An gia diệt cỏ tận gốc ư?”