⬅ Trước Tiếp ➡

"Xì, đừng lừa ta." Vân Xâm Nguyệt nói “Nếu không ngươi có người trong triều, Đại Lý Tự nhiều quan như vậy, sao vụ án cũ ở Kỳ Châu lại rơi trúng hắn?"
Tạ Thanh Yến làm như không nghe thấy "Trà không tệ."
Vân Xâm Nguyệt cũng không để tâm, lười biếng dùng quạt gõ vào lòng bàn tay “Tuy danh tiếng thanh liêm của Thích Thế Ẩn vang khắp kinh thành, nhưng Đại Lý Tự đâu thiếu mấy tên cứng đầu đâu? Vậy nên ta đoán khả năng cao là ngươi để mắt đến gia thế phủ Khánh Quốc công của hắn đúng không?"
"..."
"Thích Thế Ẩn được nhận làm con thừa tự dưới danh nghĩa đại phu nhân Tống thị của phủ Khánh Quốc công, không chỉ là đích trưởng tử, luận thân thích, đương kim Hoàng hậu là dì hắn, Nhị hoàng tử là biểu đệ của hắn, có bối cảnh thế này, dù sau lưng đám quan lại ở Kỳ Châu thật sự có kẻ lợi hại, cũng chẳng dám động vào hắn, đúng chứ?"
Tạ Thanh Yến đặt chén trà xuống, cuối cùng mở miệng "Có hoàng hậu Tống thị chống lưng, quả là không đơn giản."
Giọng nói nhẹ như lời thì thầm, song ánh mắt lại giấu sau hàng mi rủ, không thể nhìn thấụ
"Phải đấy. Nay trong đám ngoại thích Đại Dận, nhà họ Tống mà xưng nhì, ai dám giành hạng nhất? Ngay cả nhà họ An cũng chẳng bằng."
Vân Xâm Nguyệt vừa phe phẩy quạt, vừa cười lạnh lùng” Thật đáng thương cho An thái phó tuổi già sức yếu, còn phải bôn ba vì vị ngoại tôn là Tam hoàng tử, chẳng phải cũng chỉ để giữ nhà họ An…”
Lời nói bỗng nhiên khựng lại.
Một lát sau, Vân Xâm Nguyệt đưa mắt nhìn sang Tạ Thanh Yến, vẻ mặt hơi vi diệu "Trước đây ta đã cảm thấy hình như ngươi rất rõ người đứng sau vụ án ngân cứu tế, nay lại còn muốn dùng người bên cạnh Nhị hoàng tử làm lưỡi dao... Chẳng lẽ vụ án này có liên quan đến nhà họ An, thậm chí là Tam hoàng tử?"
Lời chưa dứt, Vân Xâm Nguyệt đã vô thức ngồi thẳng người, nhìn chằm chằm phản ứng của Tạ Thanh Yến, như muốn nhìn ra chút manh mối gì đó.
Đáng tiếc hắn phải thất vọng rồi.
Trong mắt người kia như lông vũ rơi vào vực sâu, không có gợn sóng gì.
"Án đã giao thì không còn liên quan đến ta nữa. Tam công tử có gì muốn biết, cứ hỏi Thích Thế Ẩn là được."
"..." Vân Xâm Nguyệt tức giận bật cười, vỗ một cái lên đống văn thư dày cộp trên bàn, "Nếu thật không liên quan, vậy mấy bức thư qua lại thu được từ bọn sát thủ đến từ Kỳ Châu tính là gì? Còn cả thiếu niên Kỳ Châu đang được ngươi giấu ở sơn trang dưỡng thương, sao không giao luôn cho Thích Thế Ẩn đi?"
Tạ Thanh Yến bị vạch trần cũng chẳng buồn giấu giếm, thản nhiên đáp “Binh phân hai đường, dĩ chính hợp, dĩ kỳ thắng.”
Trích trong Binh pháp Tôn Tử Bằng cách lấy lực lượng chính hợp với lực lượng phụ, người chỉ huy có thể tạo ra sự đột biến, bất ngờ, dẫn đến chiến thắng.
“Ta không thích nghe mấy lời hành binh đánh trận đó của ngươi.” Vân Xâm Nguyệt khoát tay “Nói tiếng người đi.”
“Thích Thế Ẩn quá mức thanh liêm, khó mà đi đường vòng,” Tạ Thanh Yến ngoảnh đầu lại, nhếch môi nhìn Vân Xâm Nguyệt như cười như không “Mấy con đường tà môn ngoại đạo, e là chỉ có nhân vật như Tam công tử Vân gia mới tính toán chu toàn, đảm bảo không xảy ra sơ suất gì.”
Vân Xâm Nguyệt “…”
Vân Xâm Nguyệt “Ngươi đừng tưởng ta không nghe ra ngươi đang mắng ta đấy nhé ”
Tạ Thanh Yến nhìn về án thư trước mặt y “Có thu hoạch gì không?”


⬅ Trước Tiếp ➡