Phòng Anh, Cõi Em
Chương 29
⬅ Trước Tiếp ➡

Cậu đi vệ sinh kiểu gì mà bay đến đây luôn vậy?
Tần Kiết không nói gì, từ từ cất điện thoại vào túi, đứng dậy.
Cầu thang của hội sở này quét sạch đến nỗi không một hạt bụi, Tần Kiết vẫn phủi phủi hai cái
Về thôi.
Nói xong, anh bước nhanh xuống dưới.
Lúc mở cửa lối thoát hiểm, Tần Kiết thấy bảng quảng cáo bên trên, nhìn chằm chằm chữ “buông” mấy lần.
Nhìn cái gì thế? Dung Dữ tò mò hướng theo ánh mắt Tần Kiết.
Quảng cáo băng vệ sinh, “Tri kỷ bảo vệ, yên tâm sử dụng", tám chữ này vô cùng bắt mắt.
Dung Dữ
.......Tần cẩu, cậu thay đổi rồi.
Tần Kiết chẳng thèm quan tâm Dung Dữ, bước thẳng ra cửa.
Buông...
Buông trong buông bỏ.
Sớm đã buông bỏ rồi.
Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
Đi tới ghế lô phía trước, Dung Dữ như nhớ tới điều gì, chụp lấy vai Tần Kiết nói
Đúng rồi, Tần cẩu, chờ ông đây cho cậu một bất ngờ.
Bởi vì Tần Kiết nghĩ chuyện khác nên không quan tâm lời Dung Dữ nói.
Đẩy cửa phòng, giọng hát ấm áp, nhẹ nhàng của Lâm Nhiễm truyền tới.
"Người từng yêu lại rời đi, có phải hay không ngẩng đầu cũng nhung nhớ."
Dung Dữ bất chấp tất cả, hô một tiếng cổ vũ "Hay "
Tần Kiết nhìn thoáng qua Dung Dữ rồi tìm vị trí ngồi xuống.
Dung Dữ cũng đi theo, ngồi xuống.
Khi anh ta rót rượu, ngẩng đầu nhìn thấy bóng dáng trước mặt
Ế? Trần Ân Tứ?
Tần Kiết quay đầu, nhìn Trần Ân Tứ đang nói chuyện với người khác, lúc này mới phát hiện mình hiểu sai ý của Dung Dữ, quay đầu nhìn sang màn ảnh trên tường.
Trần Ân Tứ trong MV, eo thon gọn, mặc đồng phục học sinh, bước trên con đường nhỏ trong trường, ánh mắt ngập tràn thanh xuân.
Đây là MV của Trần Ân Tứ khi còn trẻ, lúc đó đúng là đẹp thật...
Biểu cảm Dung Dữ như đang thưởng thức một ly rượu ngon
Nhớ lúc trước, khi môi giới nhà, lần đầu gặp cô ấy, cô ấy cũng mặc một cái váy thế này, phối với tất nửa chân, chân lộ ra... thật sự câu dẫn người ta muốn phạm tội.
Tần Kiết cầm chai rượu lên, dốc vào miệng Dung Dữ
Câu dẫn ông già nhà cậụ
Dung Dữ bị đẩy vào họng, giật mình
Tần cẩu, cậu còn cẩu hơn thế này được không? Có đứa nào lại chiếm tiện nghi đến thế? Có xem ông ra gì không vậy?
Tần Kiết mặc kệ Dung Dữ đang mắng chửi, quay sang xem MV tiếp.
Trần Ân Tứ đang nhảy, mặc trên người một bộ váy trắng, duyên dáng xoay vòng.
“Nhiều năm về sau, anh bên ai tình sâu như biển, liệu có nhớ còn nợ em cả tương lai.”
...
Lâm Nhiễm hát xong, người cũng gặp cả rồi, đến trước mặt Dung Dữ
Dung Dữ, không phải nói còn muốn chơi sao? Bắt đầu đi.
Đến đây, đến đây.
Từ bàn đá cẩm thạch, Dung Dữ lấy ra dụng cụ do quản lý KTV chuẩn bị.
Trò chơi rất đơn giản, chỉ là chơi xúc xắc bình thường thôi.
Người thua rút thẻ từ trong hộp, làm theo những gì trên đó viết.
Làm không được... thì uống ba ly rượụ
Nói xong quy tắc, Dung Dữ lại sợ mọi người không hiểu, phối hợp với Lâm Nhiễm làm mẫu một lần.
Giờ mọi người hiểu rồi chứ?
Dung Dữ bắt đầu phát xúc xắc cho mọi người, lúc phát cho Tần Kiết, hỏi
Tần cẩu, cậu dám chơi không?
Giọng Tần Kiết giống y hệt anh, biếng nhác
Ông lại sợ quá cơ.
Người sợ nào đó, một giây sau nhận xúc xắc, trên dưới trái phải lắc hai cái, đặt trên bàn, mở nắp... 6 cái mặt 6.
Cả đám người “...”
Trần Ân Tứ cũng như vậy cạn lời, trong tim cao quý dâng lên hai tiếng “Hơ hơ.”
Trò chơi bắt đầu, người nổ phát súng chơi đầu tiên là Dung Dữ.
Anh ta rút một tấm card "Lần đầu của bạn là ai?"
Dung Dữ chẳng cần mặt mũi duỗi tay “Ở trong này.”


⬅ Trước Tiếp ➡