Chương 20
Phong hoa tuyết nguyệt ý là trêu hoa ghẹo nguyệt.
Gặp Tần Kiết, Trần Ân Tứ lại nhớ đến cảnh trong nhà vệ sinh hôm chụp hình tạp chí.
Vừa nghĩ đến cô đã muốn bỏ của chạy lấy người.
Cô vẫn cố giữ nụ cười ngại ngùng trên mặt, ngây ngẩn trên ghế hết mười phút, sau đó nhà sản xuất A đến trước mặt cô hàn huyên vài câu, muốn động tay động chân với cô.
Cô nhìn Tần Kiết đang nhắm mắt, đột nhiên anh nhấc mí nhìn lại cô.
Trần Ân Tứ không biết làm sao, bị ánh mắt ấy nhìn đến không thoải mái trong lòng.
Cô không nghĩ nhiều tìm đại một lý do cực tệ trốn vào nhà vệ sinh.
Ngây ngẩn một lúc trong nhà vệ sinh, khi quay về, lúc Trần Ân Tứ đẩy cửa người phục vụ bưng một ly nước chanh đến
Lâm tổng nghe nói cô không uống được rượu nên ngài ấy đặc biệt chuẩn bị cho cô.
Theo lời người phục vụ, nhà sản xuất phim A đang đánh bài gọi cô một tiếng
Trần Ân Tứ, qua đây nhanh lên.
Trần Ân Tứ cảm ơn phục vụ rồi cầm ly nước qua đó.
Cô chưa đi được mấy bước, thì bị người khác gọi lại
Trần Ân Tứ.
Giọng nói đó vô cùng quen thuộc với Trần Ân Tứ, theo phản xạ cô dừng chân, đưa lưng về phía âm thanh một lúc sau mới quay đầụ
Tần Kiết đang làm ổ trên sofa không biết từ lúc nào đã đứng kế bên cửa kính, đầu ngón tay thon dài xinh đẹp kẹp một điếu thuốc, tàn thuốc cháy lập lòe.
Nơi Tần Kiết đứng có chút thiếu ánh sáng, không thấy rõ khuôn mặt, nhưng con ngươi anh vẫn sáng tựa như sao.
Thấy cô cứ đứng yên bất động, Tần Kiết lại mở miệng, giọng nói lười nhác
Trần Hề, lại đây.
Anh gọi là "Trần Hề", không phải "Trần Ân Tứ".
Ánh mắt cô sững sờ.
Chờ Trần Ân Tứ bình tĩnh lại thì đã bước tới đứng trước mặt Tần Kiết.
Có lẽ vừa nghe Tần Kiết gọi, cô liền tự động đi qua, có chút thiếu cốt khí nên Trần Ân Tứ mở miệng, đầy mùi thuốc súng
Làm gì?
Tần Kiết nhìn cô, không nói.
Sau lưng anh thắp muôn vàn ngọn đèn.
Trần Ân Tứ bị ánh mắt lúc trước đả động đến tâm trạng hay sao mà khi anh cứ nhìn thì nội tâm cô không chống cự được, mùi thuốc súng nặng hơn
Nhìn cái gì mà nhìn? Có chuyện thì nói, chưa gặp qua mĩ nhân bao giờ à?
Trần Ân Tứ không biết có phải mình lầm không nhưng dường như cô thấy nụ cười nơi đáy mắt của Tần Kiết.
Chỉ là cô chưa kịp nhìn rõ, anh đã thu hồi ánh mắt.
Tần Kiết từ từ nâng tay hút một ngụm thuốc, sau đó búng tàn thuốc vào ly nước chanh, giọng anh uể oải từ đỉnh đầu cô bay ra
Cho mượn cái gạt tàn thuốc...
Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
CHO, MƯỢN, GẠT, TÀN, THUỐC.
Tên cẩu này gọi cô qua chỉ để mượn gạt tàn thuốc?
Ly nước chanh của cô một ngụm còn chưa uống đã trở thành gạt tàn thuốc?
Nghe xem, đây là tiếng người sao?
Xem xem, đây là việc con người làm sao?
Trần Ân Tứ cảm thấy tôn nghiêm của mình bị khinh thường nghiêm trọng, lửa giận trong lòng cứ thế mà phừng lên.
"Có thể cười thì đừng mở miệng, có thể mở miệng thì đừng động tay động chân.” ghi nhớ lời dặn của Lục Tinh, cô cố gắng nhịn để không đổ ly nước lên đầu Tần Kiết, trừng mắt căm phẫn nhìn anh.
Một giây, hai giây, ba giây...mười giây, nụ cười ngại ngùng của Trần Ân Tứ cũng không duy trì nổi, trực tiếp mở miệng
Nếu ánh mắt có thể giết người, anh chắc chắn đã chết một ngàn lần, không, mười ngàn lần rồi Tôi thừa nhận sau khi thấy anh đã nghĩ làm cách nào để giết anh không cần đền mạng.
Chẳng giấu gì anh, trong đầu tôi hiện tại đều nghĩ cách để giết.
Đầu độc? Đâm chết anh? Cào chết anh? Chém chết anh? Đánh chết anh? Hay là...