Chương 15
Không, việc này cũng không đáng sợ, càng đáng sợ hơn, đây không phải giấc mơ, đây rõ ràng là những chuyện đã từng xảy ra...
Nam chính trong mộng, là Tần Kiết.
Sao cô lại có thể nhớ chuyện này rõ như thế, còn nhớ rõ đến mức năm đó cô vừa khóc vừa nói gì, cô có thể nói từng chữ trong mộng mà không bị sót từ nào... Đù, cô không phải chỉ mắng tên đó mấy câu thôi sao? Tên Cẩu đó trong mơ cũng không tha cho cô?
Trần Ân Tứ không biết mình run rẩy từ lúc nào.
Tóm lại lúc cô muốn vào nhà vệ sinh, phát hiện chân run đến độ không đi được.
Từ nhà vệ sinh trở về, Trần Ân Tứ uống hơn hai ly nước lạnh, mới lần nữa nằm lên giường.
Sau đó không ngủ vì chỉ vừa nhắm mắt, trong não cô lại hiện lên cảnh trong mộng khi nãy.
Cô sợ đến nỗi phải mở mắt nhìn trần nhà, lôi Tần Kiết từ năm 22 tuổi mắng đến năm 27 tuổi, cô rõ ràng mệt đến không chịu nổi, nhưng vẫn không dám nhắm mắt.
...
Ngày thứ hai, Trần Ân Tứ bị chuông cửa làm ồn mà tỉnh.
Cô còn chưa bước ra mở cửa đã bị Lục Tinh người biết mật mã nhà mình, đẩy cửa phòng ngủ
Ân Ân...
Chỉ mới nói có hai chữ, Lục Tinh nhìn thấy quầng thâm mắt của Trần Ân Tứ, lập tức chuyển giọng nói
Tối qua cậu làm quái gì? Sao mà quầng thâm nghiêm trọng thế kia?
Trần Ân Tứ uể oải yếu xìu bước vào nhà tắm, vừa nặn kem đánh răng vừa ngáp vài cái
Đừng nhắc nữa, tên cẩu đó hại đó.
Hắn có độc, Tinh Tinh, tớ nói cậu nghe.
Đời này tớ không muốn gặp hắn lần nào nữa... Hắn quấy rối lão nương cả đêm, làm cho bà đây gặp ác mộng
Tại sao lúc đó tớ nghĩ không thông, thuê nhà hắn làm gì? Tớ muốn đánh chết tớ năm hai mươi tuổi.
Tinh Tinh, dẫn tớ vào phòng thay đồ để tớ xem có gì có thể thắt không.
Lục Tinh nhất thời không nhịn được, bị Trần Ân Tứ chọc cười "Xì" một tiếng, mở miệng nói
Được rồi, đừng phí lời nữa, chúng ta nói chuyện của cậu đi.
Thông cáo của cậu tiếp theo cũng không có, cậu tính như thế nào? Vẫn muốn tiếp tục trong vòng này, hay là... muốn rút lui?
Trần Ân Tứ phản ứng cực liệt
Không, tớ không thể rút
Lục Tinh thấy Trần Ân Tứ dùng từ "Không thể", không phải "Không", liền nhăn mày
Tại sao lại không thể?
Bởi vì...
Trần Ân Tứ nói được hai chữ, thì dừng lại.
Cô sợ Lục Tinh nhìn ra manh mối, ba giây sau, cô vuốt vuốt tóc, nhìn về hướng Lục Tinh chớp mắt cười
Tớ sợ sau khi rút khỏi giới, bàn dân thiên hạ lại không được xem bữa yến tiệc.
Tinh Tinh, tớ vẫn luôn nghĩ đến quần chúng, cậu xem tớ vĩ đại không, biết bao nhiêu yêu thích, tớ đều vì phúc lợi của dân chúng...
Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC
Tinh Tinh, tớ vẫn luôn nghĩ đến quần chúng, cậu xem tớ vĩ đại không? Biết bao nhiêu yêu thích tớ đều vì phúc lợi của mọi người.
Lục Tinh không kiềm chế nổi liền trợn mắt, thật sự muốn ném trang Weibo vào mặt Trần Ân Tứ, để cho cô xem quần chúng nghĩ gì “bữa tiệc” mà cô nói.
“Bữa tiệc” cô không cảm thấy lời vừa nói của mình có chỗ nào sai.
Quả nhiên tấm lòng Trần Gia ông quá chân thành mà.
Lục Tinh nghe không nổi, cắt ngang lời Trần Ân Tứ
Được rồi, đừng mới sáng sớm đã phát bệnh nữa.
Nói thật đi, tại sao lại là "không thể rút khỏi giới", mà không phải là "không rút khỏi giới".
Đằng sau chữ đó có ngụ ý gì?
“不能退圈” “không thể rút khỏi giới” câu này hàm ý của chị Tứ là tuyệt đối không thể rút khỏi giới giải trí.
“不退圈” “Không rời giới.” Vì câu này không có chữ “Năng” nên ba từ này không mang ý tuyệt đối, có thể thay đổi.
“能” “Năng trong năng lực hoặc năng trong khả năng.