“Không muốn thì thôi.” Tà Vô Đạo không cho là đúng, nói.
Đương nhiên là gã biết Thạch Hồng Nho sẽ không thể nào dễ dàng đáp ứng chuyện này. Trước kia gã đã từng dùng hết mọi cách để khiến cho Thạch Hồng Nho liếʍ mυ"ŧ dươиɠ ѵậŧ của gã, chỉ là y thà chết cũng không chịu khuất phục, không cần biết là ép buộc như thế nào thì y cũng không chịu cúi đầu. Hết cách, gã chỉ có thể buông tay từ bỏ, chuyện này đã trở thành một cái gai trong lòng của Tà Vô Đạo.
“Mυ"ŧ đến khi ngươi bắn thì đêm nay sẽ kết thúc ở đây sao?” Thạch Hồng Nho hít một hơi thật sâu, quyết định buông bỏ lòng tự tôn xuống.
Nếu như là ngày xưa thì có đánh chết Thạch Hồng Nho thì y cũng sẽ không đồng ý. Nhưng mà bây giờ lại rất khác ngày xưa, nếu như y không thỏa hiệp thì Tà Vô Đạo khẳng định sẽ dùng một biện pháp khác mà trừng phạt y. Thạch Hồng Nho cũng không phải tảng đá, y cũng biết mệt mỏi, nói không chừng một ngày nào đó y sẽ chủ động bại lộ bí mật của chính mình ở trước mặt người khác.
“Mυ"ŧ cho bản tôn bắn rồi nói tiếp.” Hai mắt của Tà Vô Đạo giương lên, nhếch miệng nở nụ cười.
Thạch Hồng Nho kép hai chân của mình lại, ngồi dậy từ trên giường. Y khom lưng nhặt mảnh vải đã bị xé rách ở dưới đất lên, hai tay run rẩy cầm lấy dươиɠ ѵậŧ của Tà Vô Đạo, lau sạch dịch ruột non dính trên đó.
Đây là lần đầu tiên Thạch Hồng Nho quan sát dươиɠ ѵậŧ dữ tợn này gần như vậy. Một mùi tanh nồng phả vào mặt của y, khiến cho mặt của y không khỏi nóng lên.
Dươиɠ ѵậŧ dữ tợn ở trên bàn tay trơn mịn giống như là một khối ngọc thạch màu đen thượng đẳng, bề mặt còn có một ít hạt nhỏ lồi lõm, qυყ đầυ vừa to vừa tròn, phía trên còn tỏa ra hắc khí. Dươиɠ ѵậŧ của Tà Vô Đạo theo động tác chà lau của Thạch Hồng Nho mà càng thêm thô dài.
“Còn không mau ngậm vào, trời sắp sáng rồi.” Tà Vô Đạo không kiên nhẫn thúc giục Thạch Hồng Nho. Giọng nói của gã trầm đυ.c, giống như là đang liều mạng kiềm chế cái gì đó.
Không thể không thừa nhận, sức quyến rũ của Thạch Hồng Nho đối với gã càng ngày càng lớn. Nếu không phải gã đang trông chờ Thạch Hồng Nho mυ"ŧ dươиɠ ѵậŧ của gã thì gã đã sớm đẩy Thạch Hồng Nho ngã xuống giường, dùng dươиɠ ѵậŧ của chính mình mà hung hăng xỏ xuyên cơ thể của y, khiến cho y khóc lóc cầu xin tha thứ.
“…” Thạch Hồng Nho liếʍ đôi môi khô cằn của mình, cầm lấy dươиɠ ѵậŧ của Tà Vô Đạo, cúi đầu mở miệng ngậm dươиɠ ѵậŧ trước mặt vào trong cổ họng.
To quá!
Thạch Hồng Nho chỉ mới ngậm qυყ đầυ của Tà Vô Đạo thôi mà miệng của y đã căng to hết mức rồi, căn bản là không thể nào tiếp tục nuốt vào…
“Không cần gấp gáp như thế, từ từ mà làm. Chúng ta còn có thời gian một đêm.” Tà Vô Đạo thở hổn hển, đôi mắt đỏ khép hờ, bàn tay to vuốt ve tấm lưng bóng loáng của Thạch Hồng Nho.
Gã đương nhiên là biết Thạch Hồng Nho không thể nào nuốt hết dươиɠ ѵậŧ của gã được. Tà Vô Đạo cực kỳ hưởng thụ cảm giác tuyệt vời khi gã lăng nhục Thạch Hồng Nho, nhìn thấy y rưng rưng nước mắt mà ngậm dươиɠ ѵậŧ của gã, bộ dạng đáng thương muốn phản kháng nhưng lại băn khoăn nhiều điều của y khiến cho tâm tình của gã vô cùng vui sướиɠ.
Thạch Hồng Nho lắc đầu, muốn nhả dươиɠ ѵậŧ trong miệng ra nhưng đầu lại bị tay trái của Tà Vô Đạo đè chặt, mạnh mẽ ấn vào giữa hai chân của gã.
Không còn đường lui nữa, Thạch Hồng Nho chỉ có thể tiến lên. Rơi vào đường cùng, y đành phải mở to miệng ra hết cỡ, cố gắng nuốt dươиɠ ѵậŧ thô to trước mặt vào trong cổ họng. Chỉ là Tà Vô Đạo ấn quá nhanh, dươиɠ ѵậŧ đâm mạnh vào trong yết hầu của y, hại y xém chút nữa không thể thở nổi.
Tà Vô Đạo đạt được thú vui, cũng không tiếp tục ép buộc Thạch Hồng Nho nữa. Tay trái đè đầu của y dần dời xuống mông, men theo bờ mông căng tròn mê người mà vuốt ve miệng lỗ nhỏ phía sau.
“Ưm…” Thạch Hồng Nho muốn nói lại không nói nên lời. Y muốn nhả ra cũng nhả không được, chỉ có thể nhìn dươиɠ ѵậŧ ở trước mặt mà rên một tiếng.
“Cái lỗ dâʍ đãиɠ của ngươi lại ướt, làm sao bây giờ?” Ngón tay phải của Tà Vô Đạo không biết từ lúc vào đã cắm vào cơ thể của y, đầu ngón tay thon dài lại sắc bén bấm vào trong vách thịt, khiến cho y đau đến mức nhăn mày.
“Nếu không nói lời nào thì để cho bản tôn làm chủ là được.” Tà Vô Đạo căn bản là không cho y cơ hội phát biểu ý kiến.
Ngay sau đó, Thạch Hồng Nho đã nhìn thấy món đồ chơi tìиɧ ɖu͙© bị y ném xuống dưới giường bay ra, rơi vào trong tay của Tà Vô Đạo.
“Hử, hình như trong thứ này thiếu thiếu gì đó.” Tà Vô Đạo đem đồ chơi tìиɧ ɖu͙© kéo ra ngoài, vũng vàng mà cầm trong tay, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Gã nhớ rõ bản thân đã ra lệnh cho Thạch Hồng Nho khi y đi chế tạo cái thứ này, đặc biệt nhấn mạnh là phải thêm một cái lục lạc ở dưới đuôi của thứ này, nhưng thứ mà gã cầm trong tay lại không có. Hiển nhiên là không phải Thạch Hồng Nho quên mà là y đã không làm theo lời nói của gã.
Sắc mặt của Thạch Hồng Nho hơi tái đi. Quả thật y đã cố ý không gắn thêm lục lạc vào nó. Chỉ có một cây dươиɠ ѵậŧ giả bằng ngọc dị dạng như thế này thôi đã đủ khiến cho y cảm thấy cực kỳ xấu hổ rồi, nếu như lại thêm một cái lục lạc thì khi y đi đường lục lạc sẽ kêu lên, chẳng phải là sẽ khiến cho y càng thêm xấu hổ hay sao.
“Vậy thì bản tôn tự mình thêm vào là được.”
Tà Vô Đạo nhướng mày, thổi một hơi vào dưới đuôi của dươиɠ ѵậŧ giả bằng ngọc, một cái lục lạc màu đen lập tức xuất hiện ở nơi đó, theo bàn tay của gã đung đưa mà vang lên tiếng ‘leng keng’ dễ nghe.
Ánh mắt của Tà Vô Đạo nhìn chằm chằm mông của Thạch Hồng Nho, dùng hai ngón tay banh lỗ nhỏ của y ra, dùng sức cắm mạnh dươиɠ ѵậŧ giả bằng ngọc vào trong cơ thể của y.