⬅ Trước Tiếp ➡
Loại chuyện như thế này cũng không phải là lần đầu tiên xảy ra. Hình như Tà Vô Đạo coi việc ngược đãi Thạch Hồng Nho làm thú vui, chơi không biết chán là gì. Trước kia, y còn có thể đau không chịu nổi mà kêu ra tiếng, nhưng đến nay thì Thạch Hồng Nho học được cách không quan tâm đến những thứ bên ngoài nữa. Dù sao thì qua ngày mai, cái cơ thể này cũng sẽ khôi phục lại như ban đầu.
“Vì sao lại không kêu ra?” Tà Vô Đạo ngẩng đầu lên, không vui mà bĩu môi.
Thật sự là không thú vị chút nào, gã còn muốn nghe thấy âm thanh cầu xin tha thứ từ miệng của Thạch Hồng Nho nữa cơ. Cố tình là Thạch Hồng Nho không nói một lời nào, giống như là chỉ có một mình gã ở đây, khiến cho Tà Vô Đạo cảm thấy rất thất bại.
“Nếu như ngươi cảm thấy làm như vậy có thể khiến tâm trạng trở nên tốt hơn thì tùy ngươi.” Thạch Hồng Nho kéo khóe miệng, miễn cưỡng cười cười.
Trải qua mười năm chung sống với nhau, y đã mơ hồ nhận ra được việc Tà Vô Đạo hận mình. Chỉ là vì sao lại hận thì Thạch Hồng Nho không thể hiểu được…
“Ngươi dám chế nhạo bản tôn?!” Con ngươi đỏ máu trong nháy mắt trợn to, khuôn mặt của Tà Vô Đạo cực kỳ vặn vẹo, bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống người dưới thân.
“Ta làm sao dám chế nhạo người, ta chỉ là đang tự giễu mà thôi.” Thạch Hồng Nho cười khổ. Y nghiến chặt răng, nuốt một ngụm nước bọt xuống.
“Thật không?” Tà Vô Đạo liên tục cười lạnh.
“Toàn bộ người thân trong sơn trang của ta đều ở trong tay của ngươi, chẳng lẽ người còn sợ ta sẽ chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ngươi hay sao?!” Thạch Hồng Nho đáp lại, trên mặt của y trắng bệch một mảng.
“Ngươi còn muốn chạy?” Khuôn mặt tuấn tú của Tà Vô Đạo xanh mét, năm ngón tay hung hăng bóp chặt cánh mông của y, mạnh bạo mà cắm vào vài cái.
Dươиɠ ѵậŧ màu đen sẫm ma sát vách thịt nhạy cảm, phát ra âm thành ‘lép nhép’ cực kỳ da^ʍ mỹ. Ga rút ra chầm chậm rồi lại cắm vào một cách nhanh chóng, chín nông một sâu. Dịch ruột non đặc sệt khiến dươиɠ ѵậŧ của gã ra vào rất dễ dàng.
Sớm đã thích ứng với dươиɠ ѵậŧ thô to của Tà Vô Đạo, lỗ nhỏ của Thạch Hồng Nho càng ngày càng chặt. Y chỉ mới bị cắm vài cái thôi mà đã cảm thấy sướиɠ rồi.
Biết rõ rằng bản thân không nên kêu ra tiếng nhưng y vẫn không thể nhịn được mà rêи ɾỉ một tiếng, trên gương mặt xinh đẹp hiện ra rặng mây hồng.
“Sướиɠ sao?” Tà Vô Đạo nâng cằm của Thạch Hồng Nho lên, cực kỳ đắc ý cười lên.
“…” Thạch Hồng Nho mím môi không chịu nói ra một chữ, cơ thể của y lại rất thành thật mà đong đưa theo từng cú nhấp của Tà Vô Đạo.
Chỉ một lát sau, trên người của Thạch Hồng Nho đã bị phủ một tầng mồ hôi mỏng, khiến cho làn da của y trở nên cực kỳ bóng loáng, giống như là được phủ một lớp mật ong vàng óng, trông cực kỳ ngon miệng.
“Chịu đựng làm gì, đừng nghĩ rằng ngươi không lên tiếng thì bản tôn sẽ không biết ngươi rất thích bị bản tôn thao lỗ nhỏ. Nhìn xem, eo của ngươi lắc nhanh chưa kìa.” Tà Vô Đạo nhéo một cái trên cái eo thon gầy của Thạch Hồng Nho, rất vừa lòng với sự phối hợp của y.
Nhìn thấy Thạch Hồng Nho vẫn nhất quyết cau mày không chịu lên tiếng, Tà Vô Đạo mở miệng ngậm lấy núʍ ѵú sưng đỏ của y, chậm rãi liến sạch vết máu trên vết thương, thậm chí còn dùng sức mυ"ŧ mạnh mấy cái.
“Ưm…” Đau đớn nhất thời khiến Thạch Hồng Nho không nhịn được mà nặng nề thở hổn hển mấy cái, lỗ nhỏ phía sau cũng siết chặt lại hơn.
Dươиɠ ѵậŧ thô dài của Tà Vô Đạo nhanh chóng đâm chọc vào bên trong lỗ nhỏ của Thạch Hồng Nho. Men rượu còn sót lại trong cơ thể khiến cho y cảm thấy đầu váng mắt hoa, y chỉ cảm thấy bản thân giống như là sắp bị cắm xuyên thủng rồi. Tà Vô Đạo vẫn như cũ mà sung sướиɠ ở trên người y mà mạnh mẽ cắm vào, thân thể của y không ngừng đong đưa theo từng cú nhấp của gã, rất nhanh đã muốn rời ra từng mảnh.
Theo động tác đâm chọc mãnh liệt của Tà Vô Đạo, hơi nóng không ngừng từ bụng dưới mà lan ra tứ chi bách hải. Dươиɠ ѵậŧ của Thạch Hồng Nho chậm rãi cứng lên, đâm vào bụng của Tà Vô Đạo, mơ hồ làm đau gã.
“Mới bị cắm vài cái thì đã cứng đến mức này, nhìn xem ngươi dâʍ đãиɠ biết bao nhiêu.” Bàn tay của Tà Vô Đạo chen vào giữa bụng gã và dươиɠ ѵậŧ của Thạch Hồng Nho, nắm chặt lấy dươиɠ ѵậŧ của y, tùy ý xoa nắn vài cái thì đã cảm nhận được dươиɠ ѵậŧ trong tay gã đang chậm rãi cứng lên.
“Ô…” Nơi yếu ớt nhất bị Tà Vô Đạo nắm trong tay, Thạch Hồng Nho khẽ ngâm một tiếng, cơ thể run nhè nhẹ.
Tà Vô Đạo nói không sai, Thạch Hồng Nho quả thật không có cách nào có thể khống chế thân thể của chính mình. Thân thể của y sớm đã bị Tà Vô Đạo dạy dỗ đến mức cực kỳ nhạy cảm, cho nên y chưa bao giờ tiếu xúc nhiều với người ngoài, cũng là vì tránh cho cơ thể tiếp xúc với nhau.
“Trước khi bản tôn chưa chơi đã, nếu như ngươi dám bắn ra thì bản tôn lập tức phế đi thứ đó của ngươi. Dù sao thì ngươi cũng không dùng đến.” Tà Vô Đạo hừ lạnh một tiếng, ngón tay búng một cái vào dươиɠ ѵậŧ của Thạch Hồng Nho.
“A ha…” Lần này, thạch Hồng Nho nhịn không được mà bắn ra, tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đυ.c bắn lên người của Tà Vô Đạo.
“Vô dụng như thế này, xem ra là bản tôn phải trừng phạt dươиɠ ѵậŧ ngươi thật tốt mới được.” Tà Vô Đạo cười như không cười, một luồng khí màu đen nhỏ chui vào bên trong lỗ nhỏ trên dươиɠ ѵậŧ, trong nháy mắt biến mất không thấy gì.
⬅ Trước Tiếp ➡