Ngô Linh ngang ngược nói “Phó tổng, tôi đang làm việc bình thường, Ôn tổng giám đột nhiên xông vào gây ồn ào, còn không phân biệt phải trái mà đánh người, người như vậy làm sao có thể đảm đương vị trí tổng giám thương hiệụ.. ” Ánh mắt Phó Tranh rơi xuống người Ôn Lương, giọng điệu lạnh băng “Xin lỗi.
” Ôn Lương hít một hơi thật sâu, nắm chặt bàn tay đang rủ xuống “Sau khi tổng giám Ngô xin lỗi tôi, tôi tự khắc sẽ xin lỗi cô ta ” 27 27 Với tư cách là tổng giám, đánh người trong công ty, cô làm sai, nhưng không hối hận.
Cô sẽ chịu hậu quả, với điều kiện Ngô Linh phải xin lỗi cô trước.
Ngô Linh tủi thân nhìn Phó Tranh “Phó tổng, tôi không biết mình đã làm sai điều gì.
” Ôn Lương đang định phản bác thì Phó Tranh ngắt lời cô “Xin lỗi ” Giọng nói mạnh mẽ, kiên quyết, không cho phép từ chối.
Ôn Lương ngẩng đầu nhìn anh một cách khó tin, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh, mắt cô cay xè.
Anh thậm chí còn không hỏi rõ sự thật.
Yết hầu của Phó Tranh khẽ chuyển động “Tôi nhắc lại lần nữa, xin lỗi.
” Móng tay Ôn Lương cắm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng kiềm chế sự run rẩy, không cam lòng nhìn Ngô Linh, cố gắng nặn ra mấy chữ từ cổ họng “Tổng giám Ngô, tôi xin lỗi.
” Trên mặt Ngô Linh hiện lên nụ cười đắc ý “Ôn tổng giám, sẽ không có lần sau đâụ
” “Nhưng, tổng giám Ngô có muốn giải thích một chút, tại sao lại thay đổi người đại diện sản phẩm?” Ôn Lương lạnh lùng hỏi.
Ngô Linh cười, nhìn Phó Tranh “Đương nhiên là Phó tổng bảo đổi.
” Ôn Lương sững sờ, ngạc nhiên nhìn Phó Tranh.
Phó Tranh không phủ nhận, quay người sải bước về phía văn phòng tổng giám đốc “Ôn tổng giám, đến văn phòng tôi.
” Ôn Lương hít một hơi thật sâu, lạnh lùng liếc Ngô Linh một cái, rồi đi theo.
Văn phòng tổng giám đốc.
Ôn Lương theo sát phía sau, đẩy cửa bước vào “Phó tổng, tại sao lại thay đổi Lâm Yên Nhiên?” Phó Tranh ngồi sau bàn làm việc, nhàn nhạt nhìn Ôn Lương một cái, không trả lời “Thỏa thuận ly hôn xem thế nào rồi?” Ôn Lương cứng đờ, mỗi hơi thở đều dùng hết sức lực “Hai ngày nay hơi bận, chưa kịp xem.
Nếu Phó tổng vội, tối nay tôi sẽ xem.
” ing lai, Phó Tranh khựng lại, trầm ngâm nhìn Ôn Lương, nhấn mạnh từng chữ “Được.
” Ôn Lương nghe thấy tiếng đáp dứt khoát của anh, trong lòng càng thêm chua xót khó tả “Nếụ.. em nói là nếụ.. chúng ta có con, anh có còn kiên quyết ly hôn không?” Phó Tranh lạnh lùng nói “Không có cái nếu đó, dù có, anh cũng không thể để nó ra đời.
“... Em hiểu rồi.
” Hô hấp của Ôn Lương nghẹn lại, chỉ muốn nhanh chóng giải quyết mọi việc rồi rời đi “Phó tổng, anh không phải đã thông qua bản kế hoạch rồi sao, tại sao lại đổi Lâm Yên Nhiên?” Chuyện nhỏ nhặt thế này, sao đáng để tổng giám đốc Phó Thị như anh phải nhúng tay? “Thay cô ấy, đương nhiên có lý do của anh.
” Ôn Lương nói thẳng “Từ khi MQ ra đời, đều do tôi phụ trách, Phó tổng cơ bản chưa từng can thiệp vào sự phát triển của MQ.
Bây giờ Phó tổng muốn đổi người, ít nhất cũng nên bàn bạc với tôi chứ.