⬅ Trước Tiếp ➡
Khương Mật ngẩn ra, lại chăm chú nhìn vào biểu đồ, rồi như bừng tỉnh ngộ mà lè lưỡi, hào hứng nói “Ồ, đây là thị trường cạnh tranh hoàn hảo ”
Trần Diễn thấy cô như Columbus phát hiện ra châu Mỹ mới, quay đầu lại, mắt sáng rực, nhìn thẳng vào anh.
Trần Diễn không hiểu cô có gì mà phải hào hứng như vậy, cũng chẳng muốn chiều theo, nhìn vẻ mặt cô như đang chờ được khen, chẳng lẽ tưởng anh là giáo viên mẫu giáo dỗ trẻ con?
Khương Mật người thì ngốc nghếch, nhưng đôi mắt kia lại như biết nói, sáng lấp lánh nhìn anh, có lẽ vì mãi không được phản hồi, ánh mắt ấy thoáng qua vẻ nghi hoặc, rồi dần dần ảm đạm.
Trần Diễn cứng nhắc quay đầu sang hướng khác.
Quán cà phê dùng cả một bức tường kính để tạo cảm giác không gian rộng hơn, gương kính phản chiếu rõ nét khuôn mặt Trần Diễn, anh liếc mắt nhìn sang, thấy Khương Mật trong gương đang yếu ớt gõ bàn phím, đôi mắt tròn lấp lánh cụp xuống, trông chẳng có tinh thần gì cả.
Trần Diễn nghiến răng.
Đúng là phiền phức.
“Khụ,” Anh nắm tay che môi, khẽ ho một tiếng, lầm bầm không rõ “Ừm... cũng không đến nỗi ngốc.”
Khương Mật lập tức ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực trở lại.
Được khen rồi
Đến cả anh Trần Diễn dữ dằn như vậy mà còn nói cô thông minh, Khương Mật trong lòng sung sướng vô cùng, nghĩ thầm sao lúc nãy lại cảm thấy mình ngu chứ?
Cô quay đầu nhìn lại màn hình, càng gõ bàn phím hăng say hơn.
Trần Diễn nhìn chằm chằm vào gương kính, khóe môi khẽ nhếch, rồi rất nhanh lại nhìn thấy gương mặt mình trong gương, anh cau mày chăm chú quan sát khuôn mặt phản chiếu kia, đến khi nó lại trở nên quen thuộc, anh mới quay đầu nhìn màn hình máy tính.
Tinh thần của Khương Mật lên rất nhanh, nhưng cũng xẹp xuống rất nhanh. Anh Trần Diễn tuy kiên nhẫn hơn cô tưởng, nhưng yêu cầu đối với báo cáo lại cực kỳ nghiêm khắc.
Có những phần không sai về nguyên tắc, anh vẫn sửa tới sửa lui cách diễn đạt của cô.
Một bài báo cáo nhóm của sinh viên năm nhất, mà mức độ nghiêm túc chẳng khác gì luận văn tốt nghiệp.
Khương Mật ngồi viết liền hai tiếng đồng hồ, viết đến choáng váng cả đầu óc, không nhịn được muốn lười biếng một chút “Anh Trần Diễn, em muốn đi vệ sinh một lát.”
Bị ánh mắt Trần Diễn nhìn thẳng khiến cô có chút chột dạ, nghi ngờ anh đã nhìn thấu mưu đồ của mình. Đúng lúc cô sắp không chịu nổi mà quay lại tiếp tục viết, thì nghe thấy một âm thanh như thiên nhạc giáng trần.
“Đi đi.”
Khương Mật lập tức đứng dậy, trong quán cà phê không có nhà vệ sinh, cô đi ra khỏi quán, hướng về nhà vệ sinh ở tầng một thư viện.
Trần Diễn nhìn theo bóng Khương Mật rời khỏi quán, cúi đầu, khuỷu tay chống lên bàn, dùng ngón trỏ và ngón cái nhẹ nhàng day ấn giữa hai hàng lông mày, cảm thấy việc hướng dẫn Khương Mật làm bài tập còn mệt hơn cả làm dự án.
Ghế bị kéo phát ra tiếng động, Trần Diễn hé mắt, thấy Lý Giai Ý đã ngồi xuống đối diện anh.
Anh dừng động tác, không nói một lời, đợi cô ta mở miệng.
Phạm Hoành và Viên Cao Sướng đã rời đi từ lâu, Lý Giai Ý vẫn ở lại đến giờ, chỉ vì chờ khoảnh khắc này.
Cô ta biết Trần Diễn rất thông minh, hành động hôm nay của cô ta đại diện cho điều gì chắc chắn anh đã nhìn ra, nếu không đánh cược một lần, thì cô ta hoàn toàn không còn cơ hội nữa.
Lý Giai Ý nhìn vào mắt Trần Diễn, cắn răng nói “Trần Diễn, tôi thích cậu, từ lúc chúng ta mới vào đại học năm nhất là đã thích rồi.”
Trên mặt Trần Diễn không có biểu hiện bất ngờ, anh đợi vài giây, thấy cô ta không nói tiếp, liền lạnh lùng nói “Vậy à? Nếu cậu chỉ muốn nói với tôi một tiếng thì tôi biết rồi. Sau này hãy giữ lý trí, đừng ảnh hưởng đến dự án, cũng đừng ảnh hưởng đến người khác.”
⬅ Trước Tiếp ➡