Hà Viêm ngẩn ra, hai giây sau bật dậy, nửa tựa vào bàn Trần Diễn, cúi đầu nói “Trần Diễn, cậu là lạ lắm nhé, chẳng lẽ cậu thích con bé rồi? Tôi nói cho cậu biết, chuyện cầm thú như vậy không được làm đâu đấy ”
Trần Diễn cau mày “Cậu nói bậy gì đấy, sao tôi có thể làm chuyện như thế. Tôi sợ cậu đào hoa quá, gần con bé lại gây phiền phức cho em ấy.”
Hà Viêm thở phào, rồi lại bật cười mắng “Tôi đào hoa? Tôi thấy người nguy hiểm nhất là cậu ấy Cái miệng cậu, không chừng có ngày bị cô nào yêu rồi hận, tóm lại đánh cho một trận ”
“Biến.”
Nộp bài tập xong, mấy hôm nay phòng 305 lại tràn đầy sức sống.
Khương Mật ngồi bên bàn, nghiêng đầu nhìn cành cây già ngoài cửa sổ vươn dài, tay cầm bút chì vẽ nguệch ngoạc trên sổ phác thảo.
Cô là người phương Bắc, lần đầu tiên một mình qua đông ở Giang Thành. Cây cối ở Giang Thành mùa đông không rụng lá, ánh nắng xuyên qua kẽ lá đổ bóng xuống, những chiếc lá xen lẫn vàng và xanh lấp lánh ánh sáng.
Khương Mật vẽ xong lại ngắm bản phác thảo, tiếc nuối lắc đầụ Dụng cụ vẽ sơn dầu cồng kềnh quá, cô không mang đến ký túc xá. Vẽ chì chỉ có hình mà không thể thể hiện màu sắc.
Bên cạnh Vương Tuệ Nhã đột nhiên hét lên “Trời ơi Nhóm tụi mình là điểm cao nhất trong số bài nhóm của lão Lý ”
Tạ Đông thì chẳng bất ngờ gì, nhét miếng khoai tây vào miệng, lầm bầm nói “Báo cáo do nam thần đại học Trần đích thân duyệt, không đứng nhất mới lạ.”
Khương Mật đang mỉm cười, liền bị Vương Tuệ Nhã nhào tới ôm chầm lấy, phấn khích nói “Mật Mật, cậu là công thần đó Tối nay tụi mình ra ngoài ăn mừng đi ”
Từ Diệu đang chỉnh lại mái tóc vừa uốn, chen vào “Ăn thôi thì nhàm lắm, có người bạn tặng tớ mấy vé live house tối nay, là ban nhạc underground nổi tiếng ở Giang Thành, risk, tụi mình đi xem nhé.”
Vương Tuệ Nhã khó xử “Tớ có họp hội sinh viên tối nay.”
Tạ Đông cũng lắc đầu “Tớ có hẹn đánh game.”
Khương Mật đang nhắn tin cho Trần Diễn báo điểm số và tiện thể cảm ơn anh, miệng vừa hé ra “Tớ...”
“Cả ban nhạc toàn trai đẹp, chiều cao trung bình 1m85, cơ bụng 8 múi tiêu chuẩn, có cả kiểu ngoan ngoãn và kiểu bad boy, đi không?” Từ Diệu quay đầu cười nhẹ.
Vương Tuệ Nhã và Tạ Đông cùng ngẩng đầu, đồng thanh “Đi ”
Khương Mật bị ba cô nàng khí thế ngất trời kéo đi. Người bạn không biết là lốp xe dự phòng số mấy kia của Từ Diệu cũng đi cùng, vừa vào đã vây quanh cô ấy làm vệ sĩ.
Khương Mật lần đầu tới live house, không ngờ lại đông người như vậy. Bên trong tiếng người huyên náo, ánh sáng mờ ảo, chỉ có đèn sân khấu chiếu rọi đủ màu sắc.
Buổi diễn chưa bắt đầu, guitar, bass và keyboard đang chỉnh thiết bị. Khương Mật nghe thấy Tạ Đông và Vương Tuệ Nhã bên cạnh cãi nhau ỏm tỏi.
Vương Tuệ Nhã “Anh keyboard đẹp trai hơn, vừa ngoan vừa đáng yêu, đúng là hàng tiên ”
Tạ Đông “Tiên cái gì mà tiên, nhìn như chưa tốt nghiệp cấp ba, bass mới đúng gu, trai hư kiểu rock nặng cơ mà ”
Từ Diệu duỗi cổ nhìn qua cái người dự bị chắn giữa, ung dung nói “Gấp gì, người đẹp trai nhất còn chưa lên.”
Đang nói thì ca sĩ chính ôm guitar bước lên sân khấu, Vương Tuệ Nhã và Tạ Đông quan sát kỹ rồi lại bắt đầu tranh luận.
Vương Tuệ Nhã “Ca sĩ chính quả không hổ là gương mặt đại diện ”
Tạ Đông “Cậu đúng là đổ đâu theo đó, bass đẹp trai hơn nhiều nha ”
Khương Mật có chút căng thẳng trong môi trường như thế này, hoàn toàn không để tâm lên sân khấu, cẩn thận di chuyển, cố không chạm vào người lạ xung quanh.
“Thình thịch” hai tiếng trống trầm đột ngột vang lên giữa đám âm thanh ồn ào, theo sau là một tiếng kim loại vang “keng”.
Tạ Đông và Vương Tuệ Nhã ngừng tranh cãi, ngẩn ra hai giây rồi đồng thanh phấn khích “Đỉnh thật đấy ”