Chương 4
Diệp Phù đứng xem một lúc, Sầm Loan dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, nghiêng đầu nhìn qua, ánh mắt anh nhàn nhạt, không có cảm xúc gì, thoáng liếc nhìn cô rồi quay sang nói chuyện tiếp với đạo diễn.
Diệp Phù cảm nhận được, cô mỉm cười với đối phương.
Tuy rằng đối phương không nhìn thấy.
Nhưng... thực sự cô rất cảm ơn ảnh đế.
Nếu không có anh, chắc chắn cô sẽ không có được vai diễn này.
Sau này nhất định phải báo đáp anh ấy thật tốt, nghĩ vậy Diệp Phù vui vẻ trở về nhà.
Cô không biết, sau khi cô rời đi, nội dung cuộc trò chuyện giữa đạo diễn và Sầm Loan đều là cô.
"Sao hôm nay cháu lại lòng tốt như vậy?" Đạo diễn Từ hỏi, "Quen biết cô nhóc kia?"
Ngón tay anh búng nhẹ làn khói, nghe vậy thì cười, "Không, cháu không quen."
Đạo diễn Từ không tin, "Cô nhóc kia diễn cảnh khóc tốt hơn hẳn so với những người khác, nếu không phải vậy, tôi sẽ không giữ lại."
"Thật sự không biết." Sầm Loan dập điếu thuốc, trước khi đi anh nói mấy câu với đạo diễn Từ, "Nói thật với ngài cũng được, cơ thể của cô ấy..."
Giọng nói của anh trầm thấp, mang theo ý cười nhạt nhoà, "Gợi lên dục vọng."
"Hôm nay hơn trăm người thử vai, chỉ có cô ấy làm cháu có dục vọng?" Đạo diễn Từ chống cằm, tựa hồ đang suy xét tính chân thật của những lời này.
Sầm Loan không tỏ ý kiến, "Phản ứng của cô ấy, khiến cháu có dục vọng."
"Phản ứng gì?"
"Lúc cởi quần áo, những người khác do dự một lát rồi thản nhiên cởi, chỉ có cô ấy, từ lúc cởi ra đến khi biểu diễn chỉ có cảm giác xấu hổ, thẹn thùng." Sầm Loan nhìn đạo diễn Từ, hỏi lại, "Cơ thể và phản ứng của cô ấy đều rất thật thà, phù hợp với hình tượng nữ chính kịch bản của ngài, không phải sao?"
Đạo diễn Từ trầm ngâm một lát rồi nói, "Phù hợp thì phù hợp, không biết cô nhóc đó có thể diễn tốt nhân vật này hay không?"
"Cô ấy có thể." Sầm Loan nhìn hướng Diệp Phù rời đi, "Không phải vừa rồi chúng cháu phối hợp rất tốt sao?"
Đạo diễn Từ nghe vậy thì cười, "Thằng nhóc này."
May cảm thấy bộ này mình năng suất quá
Ba ngày sau, Diệp Phù đến đoàn phim.
Tối hôm đó mọi người dùng bữa đơn giản, làm quen với nhau một chút.
Tầm muộn muộn ảnh đế mới đến, anh mặc một chiếc sơ mi trắng và quần tây giản dị, trông vô cùng sáng sủa, gọn gàng.
Dường như tóc anh lại cắt ngắn hơn, dáng vẻ trông sắc nét hơn lần trước, sau khi uống vài ly với đạo diễn và mọi người, anh tìm một chỗ ngồi xuống.
Diệp Phù thấy anh cuối cùng cũng rảnh rỗi, cô nhanh chóng đi đến kính anh một ly rượu, nói lời cảm ơn.
Dáng vẻ của Sầm Loan với mọi người luôn nhàn nhạt như vậy, anh nâng ly với cô, "Là đạo diễn coi trọng em, không phải tôi."
Diệp Phì cảm thấy những lời này khiến cô tràn đầy nhiệt tình.
"Cảm ơn." Cô rất cảm ơn ảnh đế, kính rượu xong, lại muốn xin chữ ký của anh.
"Để tặng người khác?" Sầm Loan ký xong, ngước mắt hỏi.
Diệp Phù lắc đầu, cắn môi, hơi thẹn thùng, "À, không phải, em... Em giữ lại."
Sầm Loan không nói gì nữa, ý cười trên khoé môi anh càng thêm sâụ
Vì ngày mai khai máy nên mọi người ăn xong rồi tan cuộc, Diệp Phù không có xe bảo mẫu, cô đang định gọi một chiếc xe để trở về thì đạo diễn nhìn thấy, kêu cô lên xe.
Vào xe rồi cô mới phát hiện, ảnh đế cũng ngồi ở ghế saụ
Gương mặt anh hơi say, có lẽ uống không ít rượu, trông có vẻ không được thoải mái.
"Anh có ổn không?" Diệp Phù quan tâm hỏi.
Đạo diễn Từ quay đầu lại nhìn, "Không sao, mỗi lần uống rượu xong hắn toàn vậy, ngủ một giấc là được."
Diệp Phù gật đầụ