Chương 14
Cô không thấp, nhưng so với anh rõ ràng là thấp hơn rất nhiều, anh bế cô lên, để chân cô đặt lên chân anh, lúc này mới thu hẹp dần khoảng cách chiều cao.
Đường Cổ vừa ngẩng đẩu, đúng lúc nhìn thấy chiếc gương to trong phòng.
Cô xấu hổ không muốn nhìn, nhưng anh vẫn cố tình kéo tay cô, để bầu ngực nhô lên cao, khiến cô phải đối diện với chiếc gương kia.
Trong gương, cơ thể màu mật ong của người đàn ông đè chặt cô, cánh tay cứng cáp xoa bóp eo cô, tay kia giữ hai cánh tay cô.
Gương mặt anh đỏ ửng nhìn cô trong gương, vòng eo rắn chắc, mạnh mẽ muốn cô.
Đường Cổ kêu lên thất thanh, cô muốn khóc nhưng không khóc được, cảm giác hưng phấn bao phủ lấy cô, cô nhìn thấy dương vật đỏ bừng của anh đang ra ra vào vào trong cơ thể cô, cô còn thấy bàn tay to lớn đang nắn bóp bộ ngực trắng như tuyết của mình, thấy ngón trỏ của anh khẩy núm vú nhạy cảm của cô.
Cuối cùng, cô thấy ngón trỏ của người đàn ông tiến đến giữa hai chân cô, đầu ngón tay tìm được hạt đậu đỏ dựng đứng, xoa nắn một cách mạnh mẽ.
Đường Cổ ngẩng cao cổ, gào thét lên đỉnh, bụng dưới run rẩy, lỗ tai bị người đàn ông ngậm vào trong miệng rồi liếm láp, có hơi nóng truyền đến khiến cô rùng mình.
Phía sau người đàn ông vẫn nặng nề đẩy vào, hai bầu ngực trắng nõn của Đường Cổ bị lắc lư điên cuồng, cơ thể như bị say rượu, dường như có thứ gì đó sắp lao ra ngoài.
"A... Xin... Xin... Anh..."
Cô gào thét điên cuồng, nước mắt giàn giụa đầy mặt, cô khóc đẹp đến mức khiến người ta bối rối, cô khẽ cắn môi, tầm nhìn bị phân thành một trắng một đỏ, đỏ giống máu, trắng giống như tuyết.
Trong khoảnh khắc này, cô nhíu hàng lông mi xinh đẹp, rơi xuống giọt nước mắt khiến người khác muốn yêu thương.
Cơ thể cô run rẩy co rúm, cô lại bị người đàn ông này đưa lên đỉnh.
Anh đè lên cô đưa đẩy vài cái, một luồng nhiệt nóng phun vào giữa hai chân cô.
Diệp Phù bị nóng đến mức giật mình, cô không quay đầu lại, nhưng cô nhìn thấy trong gương, ảnh đế đang phát ra tiếng than thở sung sướng, dáng vẻ đầy thỏa mãn.
Đây là... Thật hay vẫn đang diễn?
Diệp Phù không phân biệt được.
Khi đạo diễn Từ hô "Cắt", việc đầu tiên mà Sầm Loan làm là tìm khăn giấy để lau cho Diệp Phù, cô nhận lấy, nhỏ giọng nói cảm ơn.
Cô không dám ngẩng đầu nhìn Sầm Loan.
Cảnh diễn lần này khiến đạo diễn Từ rất hài lòng, ông không yêu cầu diễn lại nữa.
Sau bữa trưa là thời gian nghỉ ngơi, Diệp Phù ngồi ở trong phòng, cô xấu hổ không muốn ra ngoài vì sợ nhìn thấy mấy nhân viên đó, cũng sợ ánh mắt dò xét, đánh giá của bọn họ đối với cô.
Trợ lý Tiêu Hiểu Hồng đưa một cốc trà sữa nóng tới cho cô.
Diệp Phù nói cảm ơn, cô ngồi vào ghế, trên người trùm một chiếc khăn tắm lớn, miệng nhỏ nhấp từng ngụm trà sữa.
Chưa đến 6 giờ sáng, Tiêu Hiểu Hồng đã chờ cô ở cửa, khi Diệp Phù ra đến nơi thấy vậy thì xin lỗi và hỏi cô ấy sao lại không gõ cửa.
Tiêu Hiểu Hồng rất dễ tính, cô ấy nói thẳng, "Anh Sầm nói rằng để chị nghỉ ngơi nhiều chút."
Diệp Phù nghe vậy thì đỏ mặt, cô không nói gì cả mà đi theo Tiêu Hiểu Hồng lên xe, tận đến khi quay, cô cũng chưa nói chuyện với Sầm Loan.
"Chị muốn bôi thuốc không?" Tiêu Hiểu Hồng lấy một hộp thuốc từ trong túi, hỏi Diệp Phù.
Diệp Phù thẹn thùng kiểm tra chỗ đó, cô cắn môi nói "Không cần đâụ"
"Em ra ngoài trông cửa, chị vào toilet nhìn xem." Tiêu Hiểu Hồng đưa thuốc cho Diệp Phù, xoay người đi ra ngoài.