(7) ( cốt truyện ) Ban đêm, chuẩn bị hầm thịt.
Đêm qua, vận động tiêu hao nhiều nên bây giờ đúng là đói bụng.
Lục Dung Sân cầm dịch dinh dưỡng hút một ngụm thì dừng lại.
Chiến hữu dựa vào l*иg sắt cách vách đang chú ý cậu, thấy vậy hỏi:
"Anh Lục, sao thế?"
Lục Dung Sân một ngụm uống xong "dịch dinh dưỡng", đi trở về trong góc, ngồi xuống:
"Khó uống."
"Ặc, đại thiếu gia ơi, lúc nào rồi mà anh còn kén chọn, có ăn đã là tốt rồi."
Lục Dung Sân nâng mắt liếc nhìn chiến hữu một cái, đây là đàn em ít hơn cậu hai khóa, quan hệ của bọn họ vẫn luôn rất tốt:
"Ồn ào, nói ít vài câu, tiết kiệm sức lực đi."
Nói xong, Lục Dung Sân dựa vào l*иg sắt, nhắm mắt dưỡng thần.
Cậu không nói cho chiến hữu, "dịch dinh dưỡng" của cậu cơ bản toàn là nước thường!
Không cần nghĩ cũng biết, khẳng định là Ngụy Nhĩ Đắc, con sâu điên kia phá rối, không biết con sâu này hôm nay định chơi trò gì.
Không có năng lượng bổ sung, cậu thật sự không còn tinh lực nói chuyện, vết thương trên người đau đớn âm ỉ, cậu dựa vào l*иg sắt, nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ đợi màn đêm buông xuống.
Đám tù binh thú nhân các cậu bị bắt ở tiền tuyến, rồi vận chuyển đến hành tϊиɧ ŧяùиɠ tộc này, đã một tháng.
Một tháng qua, bọn cậu bị tách ra giam giữ trong l*иg sắt riêng biệt, mỗi ngày chỉ có một ống dịch dinh dưỡng, miễn cưỡng duy trì nhu cầu cần thiết của cơ thể.
Ai ngờ đêm nay, trùng trung cấp canh giữ lại cho bọn cậu tặng một bữa cơm.
Đàn em cách vách Lục Dung Sân tên Đoạn Phi, cầm dịch dinh dưỡng hỏi trùng đưa cơm:
"Bọn mày hôm nay phát tài à? Tự nhiên hào phóng thế, không trộn nước mà còn thêm cơm, định dưỡng mập rồi ăn hay gì?"
Trùng đưa cơm không quan tâm Đoạn Phi.
Lục Dung Sân nghe được từ "ăn", theo bản năng co rụt mông.
Đến lượt cậu, mở ra dịch dinh dưỡng, uống một ngụm, quả nhiên lại toàn nước.
Lục Dung Sân lặng lẽ uống nước xong, qua khoảng mười phút, với thính lực nhạy bén, cậu nghe xung quanh liên tiếp vang lên tiếng hít thở đều đều.
Lại qua khoảng hơn một giờ, sắc trời hoàn toàn đen kịt. Trong đêm tối liên tục vang lên tiếng ngáy ngủ say, l*иg sắt của cậu có tiếng vang, khóa cửa bị mở ra.
Ngụy Nhĩ Đắc quay lại đóng cửa l*иg lại, cất bước đến trước mặt Lục Dung Sân:
"Những người khác đều ngủ rồi, sao em không ngủ?"
Lục Dung Sân ngửa đầu, lạnh lùng nhìn hắn:
"Chờ mày."
Ngụy Nhĩ Đắc cười, ngồi xổm xuống, nắm cằm Lục Dung Sân:
"Nhớ anh?"
Lục Dung Sân chụp bay tay Ngụy Nhĩ Đắc, đương nhiên, với sức lực của cậu không lay chuyển được:
"Mày cho họ uống cái gì?"
"Chỉ bỏ thêm tí thuốc ngủ vào dịch dinh dưỡng thôi, qua đêm nay sẽ chuyển đến chỗ tiến sĩ dùng bọn em làm thí nghiệm, anh lương thiện quá mà, một ngày cuối cùng còn cho các em ăn ngon."
Ngụy Nhĩ Đắc nói, đến gần mặt Lục Dung Sân.
Khả năng nhìn tối của trùng tộc rất tốt, trong bóng đêm hắn có thể thấy rõ Lục Dung Sân.
Lục Dung Sân tắm rửa sạch sẽ, lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ, khí chất thanh cao lạnh nhạt, không giống dáng vẻ tàn nhẫn quyết tuyệt tối hôm qua. Đêm nay cậu lãnh đạm chắc là tự biết trốn không thoát nên có ý "giơ cổ chờ chém".
Ngụy Nhĩ Đắc vươn đầu lưỡi, liếʍ sườn mặt cậu:
"Mèo nhỏ, anh cho các chiến hữu của em ăn no rồi, sao để em đói được chứ?"
Lục Dung Sân chán ghét muốn tránh, lại sợ chiến hữu đang ngủ trong l*иg sắt hai bên sườn tỉnh lại, động tác gò bó, bị Ngụy Nhĩ Đắc duỗi tay vớt một cái, ôm vào trong ngực.
Cậu biết mình trốn không thoát một kiếp này, nhỏ giọng nói với Ngụy Nhĩ Đắc:
"Mày muốn làm gì, đi ra ngoài rồi làm."
Bàn tay to của Ngụy Nhĩ Đắc duỗi vào trong vạt áo của Lục Dung Sân:
"Mèo nhỏ, đừng vội, để anh kiểm tra em có ngoan ngoãn nghe lời kẹp chặt đồ của anh không đã."