⬅ Trước Tiếp ➡
Đêm nay, Cố Viện ngủ thật sự trễ, Bạch Huyên Huyên lôi kéo cô thức đêm để ôn lại hồi ức lúc sinh hoạt đại học. Đương nhiên toàn bộ trọng điểm là cô ta tự mình nỗ lực một đường đi tới thời khắc vinh quang như thế nào, cuối cùng, nơi dừng chân của cô ta cũng không có bất ngờ gì xảy ra...(*)
(* Câu này ý muốn nói: người mà cô ta đã quen bao lâu nay bây giờ đã đi đến đám cưới mà ko có sự cố gì xảy ra ấy. Còn dấu... là ẩn ý của tác giả nhá. Ý là sự cố có hay ko thì để từ từ rồi xem:)))
"Viện Viện à, cậu cái gì cũng tốt, chỉ là không biết nhìn người. Mình cảm thấy phụ nữ ấy, vẫn là nên tìm một người đàn ông tốt, sau đó bầu bạn cả đời. Cậu xem đó cậu không giống mình, có dự định tính toán, nhìn chuẩn một cái là đi đến kết quả luôn..."
Cô ta lải nhải hơn nửa tiếng sau, cảm thấy mỹ mãn, uống một ly thuốc giúp ngủ ngon, rồi thoải mái dễ chịu đi vào giấc ngủ.
Lại đáng thương Cố Viện, lúc nên ngủ không được ngủ, hiện giờ một chút buồn ngủ cũng không có. Cô dị ứng đối với những thành phần làm yên giấc ngủ đó, không dám uống loạn. Nên cô cũng chỉ có thể nằm nghe tiếng ngáy nặng nề của cô ta, trợn mắt thao láo nhìn trần nhà.
Hết sức buồn chán, đột nhiên cạnh cửa truyền đến một ít động tĩnh.
Ngay sau đó, cửa bị đẩy ra, người đàn ông thân hình cao lớn xiêu xiêu vẹo vẹo đi vào, trong miệng còn nhắc mãi "Huyên Huyên", cả người đầy mùi rượu.
Cố Viện thấy thế, đẩy đẩy Bạch Huyên Huyên, nhắc nhở cô ta: "Bạn trai cậu tới!"
Không động tĩnh, ngay cả tiếng ngáy cũng chưa dừng, xem ra hiệu quả của thuốc an thần quá tốt.
Mắt thấy Trần Vũ Hàng càng đi càng gần, đã tới bên mép giường rồi, tiếng kêu cũng càng lúc càng lớn. Cố Viện hết cách, đành phải đứng dậy đỡ lấy hắn.
Đàn ông uống say vô cùng nặng, hơn nữa căn bản không có quy củ như ban ngày. Cố Viện mới vừa xoay đi đã bị hắn ôm chặt, hơi thở nóng hổi phả vào bên tai cô, tản mát ra hormone giống đực mãnh liệt, làm người có chút mê say, người đàn ông hàm hồ kêu: "Huyên Huyên, anh tới động phòng."
Hôn lễ còn chưa có tổ chức đâu, động phòng cái quỷ gì.
Cố Viện có chút cạn lời, chỉ một chút thất thần, người đàn ông ôm cô càng ngày càng gấp, thậm chí tay cũng đã bắt đầu không an phận, cách áo ngủ hơi mỏng du tẩu khắp nơi trên người cô.
"Vợ anh ở bên cạnh, nhìn cho rõ!"
Lời nói Cố Viện còn chưa xong, người đàn ông đã hướng tới vị trí phát ra tiếng, một ngụm ngậm lấy cánh môi cô, âm thanh mềm mại bị đẩy trở về lại yết hầu. Cố Viện mở to hai mắt, đẩy cũng đẩy không được, chỉ có thể để tuỳ ý môi lưỡi như lửa nóng của người đàn ông liếm mút, đầu lưỡi đảo qua hàm răng, hơi hơi ngứa.
Cùng lúc đó, bàn tay vốn dĩ ở bên hông cô cũng theo đường đi trơn mịn, dùng sức nắm lấy vú đang loả lồ dưới váy ngủ. Bầu vú lớn vô cùng mẫn cảm mềm mại, mới vừa bị tay người đàn ông nắm vào, lập tức cảm giác được một vòng lại một vòng gợn sóng toả ra, mang theo ý vị khiêu khích nồng đậm.
Thân thể Cố Viện không tự giác banh thẳng, từ răng môi truyền ra tiếng rên rỉ thì thầm: "Ưm... a... ưm..."
Trong căn phòng này, có loại hơi thở mê loạn.

⬅ Trước Tiếp ➡