Nhìn vẻ đáng thương này, ý chí sắt đá cũng phải mềm xuống.
Nhìn thấy người đàn ông bị ngẹn lại, thâm thuý vỗn dĩ trong mắt nhiều thêm vài phần đau lòng. Xúc tu của ác ma Cố Viện lại bắt đầu lan tràn, ngữ khí mang theo chút ân cần dụ dỗ:
"Anh cũng vậy, lập tức kết hôn rồi, về sau chỉ nhớ rõ vài thứ với tôi thôi, thật sự sẽ không hoài niệm với tiếc nuối sao? Nửa đời sau chỉ có thể vì một người, không còn khả năng nào khác, cho dù anh nhớ tới tôi, bất quá cũng chỉ là một người đã từng bỏ qua mà thôi."
Trong lòng Trần Vũ Hàng vốn đã mấy lần bị dao động, giờ chịu một kích cuối cùng! Kết hôn, đại biểu cho trạng thái một người thay đổi, con người dưới tình huống này không có ai là không lo âu. Nếu nói trước hôn nhân mọi người đều là trạng thái mở, có ngàn vạn loại khả năng. Sau hôn nhân, cũng chỉ dư lại duy nhất một con đường, ít nhất ở trên mặt tình cảm, là đạo lý này.
Hắn đã không làm rõ được ý nghĩ của bản thân, mà khi Cố Viện nói đến "hoài niệm với tiếc nuối", rồi nói đến "người đã bỏ qua", lo âu bị phóng đại lên, tay Trần Vũ Hàng đỡ ở bên hông cô gái không tự giác được siết chặt, lý trí bị tiêu giảm.
Có lẽ, đây là một lần duy nhất, cơ hội hoàn chỉnh nhớ kỹ cô gái này.
Sau lần này, hắn bước vào toà thành hôn nhân, và dưới ràng buộc của hôn nhân, hắn sẽ không còn dịp nào khác.
Cố Viện lập tức hiểu rõ biến hoá của người đàn ông. Cô ngẩng đầu, khoé mắt còn có chút đỏ, quả nhiên là nhu nhược đáng thương lại khát cầu chờ mong, lẩm bẩm nói:
"Chỉ còn một giờ nữa hôn lễ bắt đầu rồi, coi như là một lần cuồng hoan cuối cùng trước hôn nhân đi. Chỉ một lần thôi, để em thật sự cảm thụ một chút, gọi tên của em, bắn cho em, được không?"
Bắt giặt bắt vua trước, câu dẫn trước phải câu tâm.
Sự thật chứng minh, dưới những phân tích dồn dập tầng tầng lớp lớp, người đàn ông ngay từ đầu mặc dù cự tuyệt cô, phòng bị cô, cuối cùng cũng sẽ thần phục.
Bây giờ đây, lúc Cố Viện đỡ lấy côn th*t của Trần Vũ Hàng, khi cô cởi quần lót ra chậm rãi ngồi xuống, đã không còn bị cự tuyệt.
Tầng tầng lớp lớp mị thịt bị quy đầu thô cứng đẩy mở ra, thân gậy từng tấc từng tấc nghiền qua, mang đến cảm giác no căng mãnh liệt. Cây côn th*t vốn dĩ thuộc về cô dâu, rốt cuộc đã cam tâm tình nguyện cắm vào bức của cô!
*** 8 ***
==================================================
Vẫn rất lớn như vậy, quy đầu to như trứng ngỗng đẩy mở miệng huyệt, thân gậy tím đen dưới ảnh hưởng của trọng lực vừa phủ đè xuống liền thọc vào thật sự sâu, lầm tâm thần người ta nhộn nhạo.
(Ở đây ý nói là CV từ trên ngồi xuống, dưới lực hút của trái đất nên khi chị ngồi phịch xuống thì côn th*t sẽ cắm vào rất sâu. Ta chú thích cho những ai ko hiểu và chưa hình dung ra ấy.)
Cố Viện gần như lập tức nức nở, dựa vào bên tai người đàn ông kêu loạn: "Ưm... Anh dài quá... em chịu không nổi..."