⬅ Trước Tiếp ➡

kín tơ máu, há hốc mồm, giống như phát điên, chỉ nghe thấy ông ta không ngừng lặp lại một câu, ban đầu còn không nghe rõ nhưng lúc cảnh sát đến gần thì chỉ nghe thấy.
"Cô ta sẽ tới tìm các ngươi, tìm các người...
Tìm các người...
ha ha ..." Bên cạnh người nọ có hai thiếu nữ quần áo không đủ che thân, toàn thân bọn họ bẩn thỉu dơ dáy, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt tan rã, hai người đều cầm dao phẫu thuật trong tay, máu tươi nhỏ xuống từ lưỡi dao.
Lỗ thủng trên thân người đàn ông là bọn họ làm.
Trên vách tường còn có hai dây xích sắt.
Cảnh tượng trước mắt là gì, không cần nói cũng biết rồi.
Bọn họ làm cảnh sát, đã từng thấy rất nhiều trường hợp nặng nề hơn thế này, hình ảnh trước mắt đánh nặng vào thị giác, chủ yếu là vì thủ pháp của tội phạm quá ngược đãi, khiến người ta sống không bằng chết, nhưng vẫn còn nằm trong phạm vi có thể tiếp thu, bọn họ nhanh chóng xử lý bảo vệ hiện trường, gọi người đến khiêng Trương Chính Lương đi, còn hai thiếu nữ bị này cũng dẫn đo nốt để tiến hành điều tra.
...
Hiện giờ là nửa đêm, nhưng bên trong cục cảnh sát lại vô cùng náo nhiệt.
"Cục trưởng Trịnh, bác sĩ Trương này đã từng điều trị cho con gái thứ hai của tôi, coi như là ân nhân của tôi, sao ông ta có thể làm ra chuyện như vậy?" Cha Cấm nhận được tin tức chạy tới Cục cảnh sát, hỏi Cục trưởng, trong lòng còn cực kỳ khẩn trương, dù sao ông ta và Trương Chính Lương cũng âm thầm phạm phải một số chuyện không thể để người ta biết, hiện giờ Trương Chính Lương gặp chuyện không may, ông ta có thể không khẩn trương sao.
"Ông Cấm, tôi hiểu cảm giác của ông, ông đi theo tôi một chuyến, tôi sẽ nói cụ thể tình huống cho ông." Cục trưởng Trịnh bày tỏ mình rất hiểu tâm trạng của cha Cấm, đứng dậy mở miệng.
"Tôi...
tôi cũng đi, bác sĩ Trương là ân nhân của em gái tôi, cũng là ân nhân của tôi, tôi muốn đi xem tình huống của ông ấy." Cấm Nguyệt cũng theo đến đây, bởi vì ban ngày trong lễ tang có nghe được mấy lời kia nên buổi tối trong đầu cô ta cứ lặp đi lặp lại những lời Nhan Bạch nói, lại thêm Trương Chính Lương nơi này xảy ra chuyện, khiến cô ta không tài nào yên tâm nổi.
"Được, mời hai vị đi theo tôi..." Cục trưởng Trịnh gật đầu, dẫn theo cha Cấm và Cấm Nguyệt đi vào bên trong, trên giường đúng là Trương Chính Lương, cả người bị quấn thành thành cái xác ướp, nhưng vẫn đang không ngừng chảy máu, tay chân bị băng kẹp cố định, không thể vùng vẫy.
Vẻ mặt ông ta vặn vẹo, giống như khóc lại giống như cười, lúc nhìn thấy Cấm Nguyệt và cha Cấm, ông ta điên cuồng lớn tiếng mở miệng.
"Ha ha ha, cô ta sẽ tới tìm các người, sẽ tới tìm các người..." "Như hai vị thấy đó, bác sĩ Trương điên rồi..." Cục trưởng Trịnh nặng nề mở miệng.
………..
Không gian trong phòng bỗng chốc yên tĩnh lại.
Chỉ có Trương Chính Lương trên giường vẫn còn đang điên cuồng cười to, không hề quan tâm đến vết thương trên thân mình, ngược lại cứ lặp đi lặp lại nỉ non một câu, nghe mà dựng tóc gáy.
"Ha ha ha a...
cô ta cũng sẽ tới tìm các người, sẽ tới tìm các người..." Nét mặt cha Cấm cứng ngắc, Cấm Nguyệt cũng không khá hơn, cô ta nghe thấy những lời Trương Chính Lương nói, bỗng nhiên nhớ tới chuyện ban ngày, em gái Nhan Thế Lương, Nhan Bạch nói, môi tái


⬅ Trước Tiếp ➡