⬅ Trước Tiếp ➡

cốt bên trong, sẽ không lập tức trí mạng, dưới tình huống không có thuốc tê, quả thật khiến người ta đau đớn khắc cốt ghi tâm, khiến người ta rơi vào điên cuồng, vẻ mặt cô cực kỳ chuyên chú, hơn nữa thái độ cũng rất nghiêm túc.
Cô nhẹ giọng, nhưng trong căn hầm này lại vang lên rất rõ ràng.
"Thân thể người có 206 miếng xương." "Đây là xương trụ cẳng tay, đây là xương cổ tay......" Cấm Bạch chỉ vào nửa đoạn dưới cánh tay của Trương Chính Lương, nó đã bị xỉa rớt thịt, bên trong chỉ còn lại xương trắng.
"Đây là xương đùi..." Cấm Bạch chỉ vào chỗ cục xương đùi lộ ra của Trương Chính Lương.
"Đây là cương bánh chè..." Cấm Bạch chỉ vào xương đầu gối.
"Đây là xương ống chân, đây là xương...
" Cấm Bạch chỉ vào từng chỗ trên người Trương Chính Lương mà giới thiệụ "Đây là mô hình xương người đại khái, nhớ kỹ chưa?" Tình huống hiện tại của Trương Chính Lương chỉ có thể dùng từ ‘thảm’ để hình dung, tứ chi chảy máu, xương trắng trần trụi lộ ra ngoài, cả người ngoài lồng ngực vẫn phập phồng lên xuống thì coi như người chết.
Thái độ dạy học của Cấm Bạch thật sự nghiêm túc, cô ngẩng đầu nhìn màn hình ảo, bao tay đã biến thành màu đỏ tươi.
Màn đạn...
# Ôi ôi ôi...
nhớ rồi...
nhớ kỹ rồi...
# Nhớ kỹ...
QAQ # Tôi là ai, đây là đâu, tôi đang làm gì...
QAQ # Lo...
lolita hung tàn # Thật sự là hiện trường phạm tội...
# Đây nhất định là tiết giảng mà tôi nghe chăm chú nhất # Chủ livestream thật hung dữ, QAQ nhưng tôi lại thích lắm, phải làm sao...
# Cặn bã bị trừng phạt đúng tội, nhưng tôi rất lo lắng cho chủ livestream, tôi nhớ hình như hình phạt thời cổ rất nghiêm khắc...
Chủ livestream thật sự ổn chứ...
# Nhớ kỹ, sẽ không quên đâu TAT ...
Cấm Bạch rời mắt khỏi màn hình, ném con dao vào góc tường, sau đó, nhìn hai bé gái bị trói đờ đẫn trên đất, hiện tại mặt cô không có ý cười, con ngươi đen lóe lên sự dịu dàng nhưng cũng chỉ là trong chớp mắt.
"Ông ta nói, oan có đầu, nợ có chủ, hiện tại tôi cởi trói cho hai người." Quả cầu màu bạc 114 lơ lửng trong không trung, nhìn bóng lưng Cấm Bạch, nó đã bắt được tia cảm xúc khác lạ mới lóe lên trong mắt, nó nghĩ.
Trên đời, không ai vừa sinh ra đã bệnh kiều vặn vẹo, rốt cuộc ký chr là người thế nào..
Lòng cô chứa bóng tối hay ánh sáng?
Chức năng hệ thống của nó không phân tích được, cũng không quét hình được.
………….
Động tác trong tay Cấm Bạch không lớn, cô đeo bao tay, cầm chìa khóa, cởi khóa xích trên cổ hai người, trực tiếp gác sang bên.
Hai thiếu nữ bị nhốt một thời gian dài nên ánh mắt đờ đẫn, thân thể lạnh run, được cởi trói nhưng vẫn bị quỳ trên mặt đất, gục đầu, lúc Cấm Bạch tháo xích, bọn họ mới ngẩng đầu, ánh mắt ngơ ngác nhìn Cấm Bạch, tay chân đều run.
"Hai người...
Tự do rồi..." Cấm Bạch dùng giọng nói rất dịu dàng khiến người ta ấm lòng, hai thiếu nữ bị làm nhục thấy Cấm Bạch vươn tay đến thì lập tức cảnh giác rụt người, nhưng sua khi thấy Cấm Bạch không có ý uy hiếp, bọn họ đơn giản cầm lấy tay cô.
Trong tầng hầm u tối, mượn ánh đèn không hề sáng, bọn họ cảm nhận được xúc cảm ấm áp nơi lòng bàn tay của Cấm Bạch, đương nhiên, cảm giác vẫn còn sống.
Tự do rồi...
Bọn họ tự do rồi...
Đây là thanh âm êm tai nhất mà bọn họ được nghe, chờ đến


⬅ Trước Tiếp ➡