Hơn nữa từ khi cải cách mở cửa tới nay, xưởng dệt lụa gặp ảnh ảnh hưởng lớn, , Lý Ngọc Lan quản lý sổ sách, cô cũng biết rõ tình huống trong nhà máy, công việc này bỏ cuộc cũng không tính là đáng tiếc.
Còn nữa, chuyện cô mang thai rõ ràng không nói cho ai cả, nhưng mẹ cô và bác gái không biết vì sao lại biết.
Tuy rằng bọn họ hiện tại chỉ muốn lặng lẽ để cô đi phá bỏ đứa bé, nhưng sau này không chừng sẽ làm cái gì khác, cô phải tập trung tinh lực ứng đối.
Từ bất kỳ quan điểm nào, công việc kế toán của nhà máy dệt lụa không thể tiếp tục.
Nhà máy dệt lụa không xa nhà, chỉ mất mười phút đi bộ.
Lý Ngọc Lan dắt Đại Bảo chậm rãi đi về phía xưởng dệt lụa.
Trên đường đi, gặp một người phụ nữ bưng chậu rót nước ra ngoài.
Đại Bảo mím môi, cậu bé nhận ra người phụ nữ này, dì ta chính là mẹ của đứa bé hôm qua nói ba mình bỏ trốn với người phụ nữ khác.
Người phụ nữ nhìn thấy Lý Ngọc Lan, trên mặt lộ ra một nụ cười “Ngọc Lan đi làm à?”
Lý Ngọc Lan cũng cười cười, gật đầu “Đúng vậy.”
Sau khi chào hỏi xong, Lý Ngọc Lan cũng không muốn nói nhiều, cô không phải không biết những người phụ nữ này ở sau lưng nói cái gì, nhưng đưa tay không đánh người mặt cười, tất cả mọi người đều duy trì thể diện giữa người lớn.
Quả nhiên, chờ Lý Ngọc Lan dắt Đại Bảo vừa đi xa, người phụ nữ kia liền bĩu môi với bóng lưng Lý Ngọc Lan.
Trên người Lý Ngọc Lan mặc một chiếc váy xinh đẹp mà cô mới mua được, chiếc váy phác họa vòng eo mảnh khảnh của cô, trên chân đi một đôi giày da nhỏ màu trắng với gót chân, cả người trông tây vô cùng.
Trong ngõ nhỏ này không có đàn ông nào khi đụng phải Lý Ngọc Lan, mà kìm lòng không quay đầu nhìn lại.
Trong lòng người phụ nữ nhịn không được có chút ghen tị, nhưng lại nghĩ đến gần đây nghe được tin đồn đàn ông sau khi có tiền bỏ vợ bỏ con, trong lòng lại dễ chịu hơn một chút.
Hừ, Lý Ngọc Lan cũng không kiêu căng được bao lâu đâu, đàn ông gần nửa năm không trở về? Không chừng sớm đã bị phụ nữ khác câu dẫn rồi
nhóm dịch bánh bao
Lý Ngọc Lan cũng không biết người phụ nữ kia nói xấu gì mình sau lưng.
Sau khi đến xưởng dệt lụa, cô đưa Đại Bảo đến nhà trẻ ở khu nhà của gia đình.
“Đại Bảo, mẹ đến nhà máy nhé, con ở nhà trẻ chơi một lát được không?” Lý Ngọc Lan sờ sờ đầu Đại Bảo.
Bởi vì vội vàng muốn từ chức, Lý Ngọc Lan cũng không chú ý tới trên mặt Đại Bảo hiện lên một tia không tình nguyện.
Nhưng Đại Bảo là một đứa trẻ hiểu chuyện, cậu bé vẫn gật đầụ
Lý Ngọc Lan lại lấy từ trong túi ra một ít đồ ăn vặt cho bé, để khi nào bé đói bụng liền ăn, sau đó cô đi về phía nhà máy.
Thay vì đến văn phòng của mình, cô đã đi thẳng đến chỗ giám đốc nhà máy.
Giám đốc nhà máy tuổi có chút lớn, làm người ngược lại rất công chính, sau khi nghe hiểu được ý đồ của Lý Ngọc Lan, nhịn không được giữ lại cô hai câụ
Nguyên nhân là khi không có ông ấy, năng lực làm việc của Lý Ngọc Lan không cần phải nghi ngờ.