"Anh uống rượu". Môi cô áp sát môi mỏng của Lục Xuyên, rất gần nhưng lại không chạm vào, hơi thở dây dưa: "Rượu gì vậy, em nếm thử được không?"
Tô Hạ chạm nhẹ trên môi Lục Xuyên, đôi mắt đen của Lục Xuyên nhuộm đỏ, trán nổi lên gân xanh.
"Ưm, em không nếm ra là rượu gì", Tô Hạ hôn một cái, ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt lạnh lùng và u ám của Lục Xuyên.
Cô nhìn thấy ánh lửa, như là giây kế tiếp Lục Xuyên sẽ bóp chết cô, cô không biết kết quả sẽ thế nào.
Mơ
"Anh, làm đi".
Đột nhiên Lục Xuyên tỉnh lại, sắc trời lờ mờ sáng, ánh đèn trong phòng ngủ mờ tối, hơi thở nặng nhọc, trán lấm tấm mồ hôi.
Một giấc mơ.
Nhắm mắt lại, giấc mộng hoang đường như thoát ra khỏi lồng, dường như trong không khí còn lưu lại hương thơm ngọt ngào của cơ thể cô.
Phản ứng mãnh liệt của cơ thể khiến Lục Xuyên phiền không thôi, đôi mắt mờ mịt dần dần sáng trở lại, Lục Xuyên vén chăn xuống giường, đi vào phòng tắm.
Một lúc sau, tiếng nước chảy róc rách vang lên.
..
Tô Hạ cho rằng mình dậy sớm nhưng có người còn còn sớm hơn cô.
Dương Lộ nấu bữa sáng kiểu Tây, trông có vẻ bình thường nhưng tốn nhiều công sức, rất hợp với khẩu vị của Lục Trấn An.
"Tiểu Hạ ngủ không ngon à?" Lục Trấn An nhìn Tô Hạ đang ngáp hỏi.
Tô Hạ thất thần.
Dưới khăn trải bàn, Dương Lộ véo chân Tô Hạ một cái.
"Lần đầu tiên ngủ trong một căn phòng lớn như vậy, cháu vui quá nên ngủ muộn". Tô Hạ mỉm cười ngọt ngào, "Cảm ơn chú Lục đã quan tâm".
Cô thật sự ngủ muộn.
Bởi vì anh trai hời của cô không làm tốt gì cả.
Đêm qua, cô còn chưa hạ đao đã bị ném ra khỏi cửa.
"Đứng lại!" Lục Tấn An liếc nhìn Lục Xuyên đi vào từ cửa sau, hét lên.
Một giây trước ông còn nói cười với Dương Lộ, giây tiếp theo đã cau mày uy nghiêm.
"Tối qua cha bảo con về ăn cơm với dì Dương và em gái con, con đi đâu? Điện thoại cũng không chịu nghe!"
Lục Xuyên không quay đầu lại đáp, "Bận".
"Bận bận bận! Cha thấy con muốn làm loạn thì có!"
Dương Lộ dịu dàng khuyên nhủ, "Lão Lục, đừng nổi giận với con trai. Người trẻ bận rộn cũng tốt, tương lai còn dài rồi sẽ có cơ hội ăn cơm với nhau".
Lục Xuyên vẫn không dừng bước, anh bước tới cửa thì sau lưng vang lên một giọng nói ngọt ngào của thiếu nữ: "Đúng vậy, tương lai còn dài".
Chính là giọng nói này.
[Anh, chúng ta.. làm đi.]
Lục Xuyên nhắm mắt lại, sắc mặt lạnh lùng.
Viền ống tay áo sơ mi bị kéo nhẹ, Lục Xuyên vô thức hất đối phương ra, Tô Hạ lùi về phía sau, hai tay cứng đờ giữa không trung nhưng khóe miệng vẫn cong lên. Chuyển ngữ bởi team truyensacfull.com.Bắc Phủ. Nếu bạn có đọc ở trang khác xong cũng hãy dành chút thời gian qua trang chủ truyensacfull.com.co đọc để
"Chú Lục nói anh thuận đường vừa hay có thể đưa em đi học".
"Anh, chúng ta đi thôi".
Tô Hạ đưa lưng về phía hai vị trưởng bối, cô hoàn toàn khác với dáng vẻ khôn khéo hiểu chuyện vừa rồi.
Nụ cười rạng rỡ, nốt ruồi mỹ nhân ở cuối mắt như phát sáng, lộ ra khao khát đầy dục vọng.
Khao khát Lục Xuyên.
Cô mới mười sáu tuổi, vẫn còn mặc đồng phục học sinh, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú vậy mà lại ngang nhiên thể hiện dục vọng trần trụi với đàn ông.
"Không tiện đường".