Trước giờ đàn ông đều vô lương tâm, càng nói càng quá đáng, Tô Hạ chỉ mỉm cười, dáng vẻ đơn thuần vô hại, Lục Xuyên thì thờ ơ lạnh nhạt, ánh mắt sắc lạnh như dao quanh người toát lên sự thù địch như thể muốn lóc thịt cô ra từng miếng một.
"Ôi, anh Lục sắp nổi giận rồi, mau đi nhanh thôi".
"Đi đi!"
Mấy người lần lượt lái xe rời đi, trong bãi đậu xe chỉ còn có tiếng còi xe của bọn họ.
Mấy phút sau, khôi phục lại sự im lặng.
Tô Hạ đeo cặp sách trên lưng, chỗ ngực áo khoác đồng phục phồng cao lên, vòng eo thì nhỏ đến mức có thể ôm bằng một tay.
Thiếu nữ mười sáu tuổi như quả đào mật trên cây.
Một chiếc xe chạy ra ngoài, đèn xe quét qua người Tô Hạ, làn da cô trắng bệch, vết thương trên đầu gối lộ rõ, máu chảy ròng ròng, thế mà cô cũng không xử lý.
Hôm Lục Xuyên nhìn thấy Tô Hạ trong phòng khách của căn nhà nhỏ lần đầu tiên, anh có một giấc mơ, trong mơ cô gái trẻ tách hai chân ra quỳ trên giường, da thịt trần trụi nhuộm màu hồng nhạt, đầu gối cũng đỏ ửng.
Xe chạy xa, ánh đèn mờ đi, Lục Xuyên dời tầm mắt đi.
Tô Hạ mỉm cười đi về phía trước dưới ánh mắt lãnh đạm của Lục Xuyên.
Đôi môi hồng hơi hé mở, khẩu hình miệng như muốn gọi 'Anh trai'.
"Cô tên gì?" Lục Xuyên cực kỳ ác cảm với kiểu xưng hô đó, câu đầu tiên mở miệng nói với cô là nói về nó.
Tô Hạ vô tội chớp chớp mắt, "Anh, anh lớn hơn em, em gọi anh là anh trai không đúng sao?"
Lục Xuyên nhắm mắt lại, đè nén sự khô khốc khó hiểu.
"Tên!"
Tô Hạ sửng sốt, sau đó đột nhiên mỉm cười.
Đúng là làm tổn thương lòng tự trọng.
Ngay cả tên của cô còn không nhớ.
"Tô Hạ, em tên là Tô Hạ, Hạ trong mùa hè".
Lúc bạn bè của anh vẫn ở đây kẻ tung người hứng, chỉ có mình anh im lặng, đôi môi mỏng mím lại thành đường thẳng, lúc đó cô rất muốn hôn anh.
Tô Hạ đến gần Lục Xuyên, trên người anh có mùi gỗ lạnh lẽo, mùi hương rất dễ chịu.
"Khó nhớ đến vậy ư?"
Lại gần thêm một chút, gần thêm một chút.
Khoảng cách đến đôi môi cô khao khát chỉ còn cách một lóng tay thôi nhưng cô lại bị Lục Xuyên bắt lấy cổ tay và hất nó đi.
Tô Hạ xoa cổ tay, môi vẫn giữ nụ cười.
"Được rồi Tô Hạ", Lục Xuyên mất kiên nhẫn, anh không lãng phí thời gian với người không liên quan đến mình, "Có thông minh thì lúc ở Lục gia đừng suy nghĩ lung tung, đó không phải nơi của cô, hiểu chứ?" Chuyển ngữ bởi team truyensacfull.com.Bắc Phủ.
Lúc lâu sau, Tô Hạ quay đầu, ý cười nhạt đi.
"Anh trai không muốn nhận em à?"
Có chút.. thất vọng.
"Nhưng cái nhà đó không có anh, đối với em chẳng có ý nghĩa gì".
Phòng khách sáng bừng ánh đèn, tiếng cười nói xôn xao.
Tô Hạ cởi áo khoác đồng phục học sinh xuống cột hai ống tay áo quanh eo, chiều dài vừa hay đủ để che vết trầy ở đầu gối.
Cửa mở ra, cô lễ phép thưa: "Chú Lục".
Dương Lộ mặc váy cưới màu trắng lộ ra vẻ ngượng ngùng hiếm thấy, ánh mắt né tránh nụ cười nhạt của Tô Hạ, bà mất tự nhiên sửa sang lại làn váy, dì Lương ở bên cạnh khen bà trông vẫn còn trẻ và xinh đẹp.