⬅ Trước Tiếp ➡
Sở Nam ngây người trong chớp mắt, rất nhanh hiểu ra, tỏ ra hơi khó xử: “Này... Căn phòng này cách âm không tốt lắm, rèm còn chưa kéo, vừa rồi mấy người kia đi ra ngoài, không biết có khóa cửa không, nhỡ tí nữa có thằng nào vào...”
Vu Hám chống tay trên người cậu, cúi đầu, nghe vậy khẽ nhíu mày: “Thế thôi, chờ về rồi...”
Sở Nam thấy thế thì lại kéo cổ áo anh: “Nếu không... Nếu không làm một lần đi...”
“Đây là em nói đấy.” Giọng Vu Hám hơi khàn, anh dùng một tay nhanh gióng cởi nút áo, chỉ trong vài giây đã cởi sạch áo sơ mi của Sở Nam, mở rộng ra hai bên, lộ ra cơ ngực cực xinh đẹp, một bàn tay là có thể nắm trọn.
Lúc này, Vu Hám nắm bóp cơ ngực mềm mại, đầu ngón tay khảy đầṳ ѵú nho nhỏ, Sở Nam chống tay sau lưng, để mình không ngã xuống nên không thể ngăn cản Vu Hám.
Cậu cũng không muốn ngăn cản.
Sở Nam có thể cảm giác được Vu Hám rất thích cơ thể của mình, hai người ở trên giường phù hợp chết đi được, lần nào Sở Nam cũng bị làm sướиɠ khóc.
Nhưng Vu Hám mãi không cho đáp án, khiến Sở Nam vô cùng uể oải.
Chẳng lẽ lý trí và du͙© vọиɠ của đàn ông là tách ra thật à?
Vu Hám chậm rì rì cởi khóa quần cậu, cúc quần khó cởi hơn, chỉ dùng một tay đúng là không cởi được. Sở Nam sốt ruột, đây không phải ở nhà, bất cứ lúc nào cũng có khả năng có người gõ cửa, nếu để người khác thấy thì có xấu hổ hay không?
“Anh nhanh lên...” Sở Nam tự cởi khóa quần ra, bên trong mặc qυầи ɭóŧ len, tôn làn da càng trắng hơn.
Nhưng Vu Hám không hề nóng nảy: “Thật muốn anh nhanh lên?”
Sở Nam lập tức thành thật ngậm miệng, là một ông vua mạnh miệng, trước kia cái miệng phía dưới của cậu đã bao lần chịu khổ vì cái miệng phía trên rồi, nhiều lần là sẽ nhớ đánh học ngoan.
Cậu rầm rì không nói chuyện nữa, Vu Hám bị chọc cười, vừa lột qυầи ɭóŧ cậu xuống, vừa trêu: “Muốn nhanh hay chậm?”
“Anh khốn nạn!” Nghẹn nửa ngày, Sở Nam mới nghẹn ra ba chữ, ôm cổ Vu Hám, dướn người lên hôm môi, đỡ cho khốn nạn này nói ra cái gì đó làm cậu không đáp được.
Thân thể hai người dính chặt với nhau, vừa ôm hôn, vừa thăm dò cơ thể đối phương.
Sở Nam quấn lấy đầu lưỡi của Vu Hám không cho anh rời đi, nhưng vì dính lấy nhau nên đầṳ ѵú cậu cứ cọ qua cọ lại lên lớp áo lãnh lẽo của anh. Hôm nay, vừa hay Vu Hám mặc quần áo có vải khá bóng loáng, tạo cảm giác cực kỳ quái lạ.
Hôn một lúc lâu, đến khi khó thở, Sở Nam mới thành thật thả Vu Hám ra, đầṳ ѵú nhỏ xinh của cậu đã bị cọ nhú cao, dần biến đỏ hồng.
Vu Hám hít sâu một hơi, ôm eo Sở Nam, ngón tay anh men theo vòng eo sờ soạng xuống, rất nhanh đã tìm được miệng huyệt co chặt, thử nhét vào trong.
Đầṳ ѵú bị đầu lưỡi ôn nhu liếʍ láp, hậu huyệt cũng nuốt vào hai ngón tay, Sở Nam không khống chế được rêи ɾỉ, chủ động duỗi tay giúp Vu Hám móc thằng nhỏ ra.
Cậu phát hiện mình đúng là cong thành nhang muỗi rồi, nắm dươиɠ ѵậŧ của người đàn ông khác, thế mà phản ứng đầu tiên lại là ‘ chim to của bạn trai thật đáng yêu, muốn hôn đầu nó ’, trai thẳng là sẽ không muốn hôn chim thằng khác đâu!
“Đừng chọc ngoáy nữa, cᏂị©Ꮒ em đi.” Sở Nam dẫm hai chân lên mép bàn, giọng nói khàn vì du͙© vọиɠ: “Nhanh lên, trực tiếp cắm vào đi.”
Vu Hám mới cắm hai ngón tay vào, nghe cậu vội vàng cầu hoan thì không nhịn được nhíu mày, khuếch trương không đủ, đến lúc đó đau vẫn là cậu, bao lần rồi mà vẫn nhớ ăn không nhớ đánh.
“Anh vào đây.” Vu Hám được cổ vũ không hăng hái vội cắm ngay, bẻ đùi Sở Nam, nắm dươиɠ ѵậŧ mình để ở hậu huyệt Sở Nam, miệng huyệt đã bị ngón tay cắm trong chốc lát hơi ướŧ áŧ, gian nan một chút thì nuốt được qυყ đầυ.
Sở Nam vốn dùng khuỷu tay chống nửa người trên, bây giờ nằm rạp trên bàn, dùng mu bàn tay che mắt, nhỏ giọng thúc giục: “Trực tiếp cắm vào là được, em không làm bằng thủy tinh, để anh phải cẩn thận... Á!”
Nước mắt cậu xuýt nữa trào ra, đột nhiên bị đâm chọc vẫn hơi đau, còn chủ yếu là vô cùng kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
Dù đã làm bao nhiêu lần, lỗ thịt ướt nóng vẫn chặt chẽ như cũ. Hiện tại, Sở Nam không còn là xử nam, làm với Vu Hám nhiều lần như thế, đã sớm tự nghiệm được một ít kỹ xảo, như là bây giờ, cậu lập tức thả lỏng người cho Vu Hám có thể thọc rút thuận lợi hơn.
Mặc kệ làm bao nhiêu lần, cảm giác vẫn như lúc đầu, dươиɠ ѵậŧ vừa to vừa nóng cày xới hậu huyệt, như đang đào giếng, mỗi lần đâm vào đều chọc đến độ sâu mới, sau đó đè ép hết chất lỏng sâu trong động thịt chảy ra.
Vì đang làm ở bên ngoài, Sở Nam không dám kêu to, cậu tự che miệng, tiếng rêи ɾỉ mỏng manh lọt ra từ khe hở ngón tay.
Vu Hám thỉnh thoảng khom lưng hôn trán cậu, nụ hôn mềm nhẹ, như là cực kỳ yêu quý cậu, cho Sở Nam có ảo giác rằng Vu Hám cũng thích cậu.
Khiến cậu không nhịn được quấn lên, hôn khóe miệng Vu Hám, sau đó trước khi kêu da^ʍ ra tiếng thì hôn môi anh, nghiền nát tiếng rêи ɾỉ giữa môi răng.
Đương nhiên tiếng thân thể va không có cách che lấp, côn ŧᏂịŧ thọc sâu rút nông trong người cậu, khó tránh khỏi sẽ phát ra tiếng vang ái muội, thậm chí tiếng nước ẩn sâu trong thân thể cũng truyền qua xương cốt phóng đại bên tai, làm cậu sợ hãi hùng khϊếp vía, sợ có người nghe thấy.
Càng hồi hộp thì cậu cắn càng chặt, co rút thịt ruột đang bị đào mở hung mãnh thì lại càng sướиɠ hơn.
Vòng lặp vô hạn.
Một khi bị cᏂị©Ꮒ sướиɠ, Sở Nam sẽ biến thành một đống bùn lầy nằm liệt trên bàn, mặc cho Vu Hám tách hai chân, hoặc nắm eo cố định thân thể.
Không biết có phải Vu Hám bị người cô gái kia kí©ɧ ŧɧí©ɧ hay không, Sở Nam luôn cảm thấy chột dạ, rõ ràng lúc làm anh thường không nói gì nhiều, khá trầm mặc, nhưng hôm nay, cậu cảm thấy anh lạnh băng nghiêm túc khác thường.
Vu Hám: Anh không có, anh không phải.
Bởi vậy, khi Vu Hám bắn tinh lần thứ nhất trong thân thể cậu, cậu lập tức cẩn thận ôm người Vu Hám, vừa hôn vừa cọ lấy lòng anh thật tự nhiên mà chính cậu không hề phát hiện: “Cô ta có tiếng lẳиɠ ɭơ, chỉ là không có chỗ dựa, mới muốn đến ăn vạ em, em thề không có chút hứng thú nào với cô ta. Vu Hám, đời này em chỉ từng cho anh ngủ, dùng bất cứ giá nào, không biết xấu hổ làm với anh ở ngoài đây này, anh không được nghi ngờ em...”
Cậu quá oan ức, từ nhỏ đến lớn chưa từng ấm ức khép nép thế này, nhưng hôm nay đúng là cậu không đúng. Đây là lần đầu tiên Sở Nam yêu đương, không kinh nghiệm nên hay lo này lo kia, thật là quá đáng thương.
“Anh biết.” Vu Hám đúng là có hoài nghi sau này Sở Nam có cắm sừng anh hay không, nhưng là biết rõ cậu và người phụ nữ kia tuyệt đối không có quan hệ, nên đương nhiên lúc này tin cậu.
Làʍ t̠ìиɦ cũng giống lúc đói bụng ăn cơm, ăn một miếng không đủ no, ngược lại càng làm người muốn ăn thêm. Hiện tại, Vu Hám đang ở trạng thái này, làm xong một lần rồi mà ngược lại càng muốn làm tiếp, anh nửa dỗ nửa lừa để Sở Nam nằm sấp trên bàn, rồi từ phía sau lưng đâm vào.
Quá qua loa!
“Anh chỉ... Lừa em lên giường.”
Vu Hám không ăn dấm thì Sở Nam cũng không thoải mái, còn cảm thấy anh trả lời cho có lệ, thuần túy chỉ là muốn cᏂị©Ꮒ cậu nên mới hùa theo thôi!
Cúc huyệt vừa làm một lần nên thả lỏng mềm mại, vô cùng dễ đâm rút. Sở Nam hờn dỗi không được vài phút, đã bị cᏂị©Ꮒ chỉ biết suyễn kêu.
Hai chân cậu hơi tách ra, tư thế làm từ sau lưng có thể đâm vào sâu hơn, còn sướиɠ hơn trước, làm cậu xuýt nữa quên khống chế âm lượng kêu rên, nếu không phải đàn em gõ cửa thì có khi cậu kêu suyễn quên mình khiến người xung quanh đều nghe được hết.
Lúc đàn em gõ cửa, Vu Hám lập tức ngồi xuống ghế, Sở Nam theo lực kéo, ngồi vào trong lòng anh, dựa vào người anh thở hổn hển, vừa suyễn vừa với gạt tàn thuốc trên bàn ném lên cửa: “Đừng gõ! Nửa giờ... Không, một giờ nữa mới được quay lại.”
Đàn em mờ mịt gãi đầu, chẳng lẽ đại ca đang tự hỏi nhân sinh, tay trái tay phải đọ sức? Úi giời, đại ca có khác, người đẹp thế mà đuổi đi, tự mình động thủ, cảnh giới này, gã không đuổi kịp.
“Anh tưởng em sẽ bị dọa giật nẩy cơ.” Vu Hám nhỏ giọng cười nói.
“Chỉ có anh mới túng như thế.” Sở Nam hừ một tiếng, rúc trong ngực Vu Hám hưởng thụ dư vị, một lát sau lại bò dậy, mặt đối mặt, cưỡi trên đùi Vu Hám: “Còn một giờ nhàn rỗi nữa.”
Ngụ ý tự nhiên là một khắc xuân tiêu đáng ngàn vàng, đừng lãng phí.
Cậu duỗi tay xuống háng Vu Hám, nắm chim bạn trai sờ nắn xoa bóp, trong lòng không nhịn được thở dài, cuối cùng cũng hiểu tại sao phim sεメ thích chơi ở văn phòng thế rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡