Ngay lúc đó chuyện này nháo đến thập phần oanh động, người xung quanh đều nghe nói con dâu của Lệ gia có lai lịch không rõ.
Lệ gia cũng không ngăn nổi tin này truyền ra ngoài, liền tạo cho Tô Thiên Từ một thân phận giả rồi cho người truyền ra, Lệ lão thủ trưởng căn bản cũng không có ý khiến hai người ly hôn.
Một nhà Tô Chính Quốc bàn tính kế hoạch như vậy mà vẫn thất bại, Tô gia cũng bởi vì chuyện này mà sụp đổ, bị Lệ gia trả thù rồi nhanh chóng phá sản.
Hiện tại nhắc tới việc này, trong lời còn mang theo sự trào phúng.
Không nghĩ tới cô chỉ nhắc như vậy thôi, đã khiến cho cả nhà bọn họ thật sự đánh lên chủ ý này.
"Cô đồng ý lu hôn với anh ấy?" Tô San Na có chút khó mà tin được, "Sao có thể, không phải cô vẫn luôn khoe rằng cô được gả cho Lệ Tư Thừa sao?"
"Ồ, tôi khoe ra khi nào?" Tô Thiên Từ hỏi lại.
Tô San Na nghẹn giọng, không có lời gì để nói.
Đúng vậy, Tô Thiên Từ không có khoe ra, mà cô vô thanh vô thức cũng đã đủ làm tất cả mọi người điên cuồng ghen ghét
"Hôn nhân của tôi và anh ta sẽ không thể tồn tại quá lâu, ly hôn chỉ là chuyện sớm hay muộn." Tô Thiên Từ nhàn nhạt nói, cứ như đây chỉ chút chuyện nhỏ, nó không hề liên quan đến cô.
Tô Chính Quốc nghe thấy lời Tô Thiên Từ nói, chỉ nhíu nhíu mày, tựa hồ đang cân nhắc xem thật hay giả.
Tô phu nhân ngồi đối diện với Tô Thiên Từ, đột nhiên sắc mặt bà hơi đổi, lập tức sửa miệng oán trách nói "Nói lời ngu ngốc, gả thì cũng gả đi rồi, nói cái gì mà ly với hôn."
"Không phải là các người cũng hy vọng như vậy sao?" Tô Thiên Từ rõ ràng đã nhận ra sắc mặt của Tô phu nhân đã biến hóa, dường như cô đã đoán ra được điều gì, lại giả vờ như không biết, cong khóe môi, cười đến châm chọc
"Nếu tôi ly hôn với Lệ Tư Thừa, lại gả chị họ qua đó, nói dối chị họ mới chính là con gái do mẹ tôi sinh ra. Lợi dụng việc mẹ tôi cứu ông nội Lệ một mạng mà tiến vào Lệ gia. Sau đó mưu đoạt tài sản của Lệ gia, kế hoạch này tốt đẹp vô cùng, không phải sao?"
Tô Chính Quốc càng nghe càng cảm thấy có lý.
Nhưng trong tâm vẫn cảm thấy có gì đó không đúng, ông quay đầu, liền thấy vợ mình đưa mắt ra hiệụ
Trong lòng Tô Chính Quốc có dự cảm xấu, giương mắt lên nhìn, sắc mặt đại biến, đột nhiên vỗ phách một cái lên mặt bàn "Nói linh tinh cái gì vậy, loại chuyện này mà cũng có khả năng sao?"
Vì gân cổ hét lớn mà sắc mặt Tô Chính Quốc liền trở nên trắng bệch, hai mắt ông ta gắt gao nhìn chằm chằm phía sau Tô Thiên Từ.
Tô Thiên Từ quay đầu nhìn lại, giống như bộ dáng bị dọa không nhẹ, liền quay đầu lại, làm như có tật giật mình.
Nhưng trong lòng lại tràn ngập vui vẻ.
Cô đã sớm biết Lệ Tư Thừa ở phía sau rồi, những lời cô vừa mới nói đó, là cô cố ý.
Không phải bọn họ cũng có ý định giả dối như vậy sao? Cô chỉ giúp bọn họđem mọi việc nói ra sớm hơn mà thôi
Cho nên, Tô Thiên Từ xem như vẫn cứu được cả nhà bọn họ.
Tránh cho bọn họ khỏi việc bị phá sản, lưu lạc đầu đường, cực kỳ đáng thương.
Nhưng một nhà Tô Chính Quốc lại không biết điều này, hiện tại đối với Tô Thiên Từ là hận đến thấu xương
Tô Chính Quốc trong lòng kêu khổ không ngừng, đang muốn giải thích, thì người hầu liền đi lên báo "Tiên sinh, phu nhân, đồ ăn đều đã được hâm nóng lại, có thể ăn được rồi ạ."
Nghe người hầu báo như vậy, Tô Chính Quốc liền nhanh miệng nói "Ai nha, rốt cuộc cũng có thể ăn cơm rồi, mau đi ăn cơm thôi."
Ăn cơm?