⬅ Trước Tiếp ➡
Còn chưa khinh thường xong, cánh tay của cô đột nhiên căng thẳng, thông qua cửa thang máy cô có thể thấy một người kéo cô đi, cô còn chưa kêu ra tiếng thì bị người đó lôi qua cửa thang máy bên cạnh.
“Cố Tử Kỳ anh làm gì nha!” Trong miệng Kha Tiểu Hạ đầy bánh bao, lúc nói chuyện với Cố Tử Kỳ cũng mồm miệng không rõ.
Nhưng Cố Tử Kỳ vẫn có thể nghe rõ cô gọi tên anh, ấn con số trong thang máy, Cố Tử Kỳ đứng đối mặt cửa thang máy.
“Cô nên giảm béo.” Cố Tử Kỳ nói rất nhẹ nhàng.
Mặt Kha Tiểu Hạ đỏ lên, người đàn ông này vừa vặn nhìn thấy cô vào thang máy rồi bị báo quá tải! Thật là buồn bực, lại bị anh chế giễu! Cô trừng mắt liếc anh một cái, quay đầu lại liền phát hiện thang máy này không đúng!
Thang máy chuyên dụng của tổng tài!!!
Kha Tiểu Hạ nhanh chóng ấn nút thang máy, muốn đi ra ngoài, lại bị Cố Tử Kỳ ngăn cản.
“Hiện tại là giờ cao điểm, cô đi ra ngoài cũng không đợi được thang máy.” Cố Tử Kỳ nói.
“Anh có bệnh a! Đây là thang máy riêng của tổng tài! Tôi không những bị trừ tiền lương còn bị đuổi việc!!” Cô nào dám đi thang máy riêng của tổng tài, cô điên rồi!
“Trong đầu cô đúng là chỉ có tiền.” So sánh với Kha Tiểu Hạ nổi giận, Cố Tử Kỳ thật sự bình tĩnh hơn nhiều.
Lần này Kha Tiểu Hạ cũng cười lạnh, “Anh là khách hàng lớn của công ty ngay cả tổng giám đốc cũng khách khí với anh, đương nhiên không cần lo lắng vấn đề tiền! Nhân viên quèn như chúng tôi nợ hai trăm vạn cũng phải đền thịt rồi!”
“Kha Tiểu Hạ, cô còn hèn hạ hơn cả trong tưởng tượng của tôi, nếu biết là phải dùng thân đền còn dám lớn tiếng với tôi như vậy.” Ánh mắt Cố Tử Kỳ lướt qua người cô nói.
Kha Tiểu Hạ thật sự không rõ chẳng lẽ người đàn ông này kéo cô vào đây để nhục nhã cô sao! Anh cũng đủ nhàm chán!
“Cố tiên sinh, xin hỏi anh kéo tôi vào đây rốt cuộc muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn tôi bị đuổi việc sao?” Kha Tiểu Hạ giễu cợt, trong lòng người này cũng thật âm u!
Cố Tử Kỳ thật sự không muốn nói chuyện với cô gái này, người lớn như thế bởi vì thang máy quá tải bị một đám người nhìn trừng trừng đẩy ra, còn nghênh ngang gặm bánh bao ở cửa, cô không chê mất mặt, thân là ông chủ của cô, anh cũng ngại mất mặt!
“Yên tâm không ai dám đuổi việc cô.” Cố Tử Kỳ mỉa mai, lại nhìn cô gái trước mặt muốn nói lại thôi, “Việc đêm đó……”
Kha Tiểu Hạ phản ứng rất nhanh: “Ngài yên tâm! Tôi đã sớm quên mất đêm đó xảy ra chuyện gì! Hoàn toàn quên! Hơn nữa tôi tuyệt đối sẽ không để bạn gái anh biết, càng không gây bất kì phiền toái gì cho anh!” Kha Tiểu Hạ khoa tay múa chân ra dấu bịt kín miệng, “Miệng tôi rất kín!”
Cố Tử Kỳ lạnh lùng nhìn cô, anh cũng thật sự có chút không thoải mái! Anh định coi cái gì cũng chưa xảy ra, nhưng anh chưa mở miệng, cô đã chủ động phủi sạch quan hệ với anh!
“Đêm đó đã xảy ra cái gì?” Cố Tử Kỳ hơi cúi người, hơi thở phả lên mặt cô.
“Cái gì cũng không xảy ra!” Kha Tiểu Hạ hiểu rõ nói.
Cố Tử Kỳ nha một tiếng thật dài, “Không xảy ra bất kì chuyện gì, như vậy sáng nay đã hết kỳ hạn một tuần, khi nào cô trả hai trăm vạn.”
Kha Tiểu Hạ vốn đang nhẹ nhàng khịt mũi coi thường, nghe Cố Tử Kỳ nói xong tròng mắt cũng sắp nhảy ra ngoài, sau đó nhìn thấy Cố Tử Kỳ khoanh tay trước ngực dựa vào bên cạnh cửa thang máy.
“Anh! Anh…… Anh muốn quỵt nợ a!” Kha Tiểu Hạ chỉ vào anh, tức giận đến ngón tay đều run lên.
“Lời này là như thế nào, rõ ràng cô thiếu nợ chưa trả.” Cố Tử Kỳ nhìn trời tựa hồ suy nghĩ trong chốc lát nói: “Được rồi, nếu cô không muốn trả tiền, tôi chỉ có thể giao cho cảnh sát xử lý. Đừng trách tôi không nhắc nhở, bất kì việc gì đều cần chứng cứ, mọi cử động của cô khi đâm thủng lốp xe ở bên ngoài nhà hàng hải sản đều được quay lại.”
Anh đây là thật sự nhắc nhở cô, việc cô ngủ với anh hoàn toàn không có chứng cứ gì! Cái này thì lấy chứng cứ kiểu gì, chẳng lẽ phải quay video lại!!
Thật là tức đến nội thương.
“Anh! Anh!!” Lần này Kha Tiểu Hạ thật là tức đến nội thương.
“Đinh” một tiếng cửa thang máy mở ra, đã là tầng của tổng tài, Cố Tử Kỳ lập tức đi ra ngoài, không đợi Kha Tiểu Hạ phản ứng anh lại giơ tay ấn số tầng của bộ phận kế hoạch.
Cửa thang máy khép lại, Kha Tiểu Hạ cũng chưa phản ứng lại, tức giận đến mặt đỏ bừng muốn lao ra, cửa thang máy đóng lại chỉ còn một mình cô phát điên ở bên trong.
Cố Tử Kỳ chỉ cần tưởng tượng dáng vẻ phát điên của Kha Tiểu Hạ tâm tình liền trở nên cực tốt, thư kí tổng tài Vệ Hàm đi tới đưa một phần tài liệu cho Cố Tử Kỳ, trộm nhìn thang máy, rõ ràng nhìn thấy bên trong còn có một người sao lại không đi ra?
“Tổng tài, đây là kế hoạch về sản phẩm mới vừa mới nộp lên, mời ngài xem qua!” Vệ Hàm nói.
Cố Tử Kỳ cầm văn kiện ngẩng đầu tâm tình tốt hoi cong khóe môi với Vệ Hàm, ngực Vệ Hàm như đột ngột bị va phải, lập tức cúi đầu.
“Ai làm bản kế hoạch.” Cố Tử Kỳ lật xem vài tờ, nhàn nhạt hỏi.
“Giám đốc phòng kế hoạch Ngải Mễ Lạp!” Vệ Hàm nói.
“Làm lại.” Cố Tử Kỳ ném bản kế hoạch trở về.
Vệ Hàm ngây ra một lúc, lúc trước ông chủ thưởng thức bản kế hoạch của Ngải Mễ Lạp nhất, đây là lần đầu tiên bị nhìn vài lần liền ném về!
“Vâng!” Vệ Hàm chuẩn bị đi thông báo.
“Cô từ từ.” Cố Tử Kỳ gọi cô ta lại, “Để mỗi người của bộ phận kế hoạch làm một bản kế hoạch, nhớ kỹ mỗi người, bao gồm trợ lý phòng kế hoạch.”
Phòng kế hoạch có rất nhiều trợ lý, anh đương nhiên không cố tình nói rõ là ai.
“Vâng! Tổng tài!”
---------------------
Lúc Kha Tiểu Hạ tức giận đến đầu bốc khói đi vào văn phòng, mệnh lệnh của Cố Tử Kỳ đã được truyền đạt đến từng người trong phòng kế hoạch, tất cả mọi người phải nộp một bản kế hoạch, tổng tài đại nhân tự mình phê duyệt, đây là cơ hội không thể tốt hơn, nếu tổng tài khen ngợi, không thể nghi ngờ sẽ là tiền đồ vô lượng!
“Kha Tiểu Hạ! Pha ly cà phê cho tôi!” Kha Tiểu Hạ vừa vào cửa liền thấy Ngải Mễ Lạp với sắc mặt không tốt chỉ huy cô.
Kha Tiểu Hạ bị Cố Tử Kỳ chọc tức đến sắc mặt đỏ bừng, nhưng vẫn thuận theo gật đầu: “Vâng, giám đốc!”
⬅ Trước Tiếp ➡