“Lần này tôi muốn cô mở to mắt nhìn tôi!” Cố Tử Kỳ ra lệnh.
Cái gì mà lần này, cứ như cô làm với anh nhiều lắm ấy!
Kha Tiểu Hạ quay đầu trừng mắt Cố Tử Kỳ, “Anh làm nhanh một chút! Nào có ai lảm nhảm nhiều như vậy!”
Thật là đang bày ra biểu tình bị cưỡng gian đây mà!
Cố Tử Kỳ tức khắc không có hứng thú, “Kha Tiểu Hạ, cô cho rằng mình có giá trị hai trăm vạn sao?”
Kha Tiểu Hạ hoàn toàn không ngại Cố Tử Kỳ nói cái gì, còn chuyện gì khó nghe mà cô chưa từng thử qua chứ!
“Đương nhiên không đáng giá, vậy phải để tiên sinh đây đặt tôi vào vị trí nào cơ! Anh nói có giá trị, tự nhiên tôi sẽ có giá trị thôi.” Kha Tiểu Hạ giương khóe miệng, mỉa mai lại trêu đùa, mang theo mười phần mị hoặc.
Nhìn tự tin trên mặt Kha Tiểu Hạ, khóe miệng khẽ nhếc một độ cong nho nhỏ làm tim anh khẽ nhảy nhó. Phải, bộ dáng này của cô cực kỳ giống nữ nhân làm anh bừng tĩnh nhớ nhung trong đêm khuya!
Anh nhìn cô, trong mắt lấp lánh vô số ánh sao. Cố Tử Kỳ không thể không thừa nhận rằng Kha Tiểu Hạ nói đúng, anh ý vị thâm trường mà nói: “Kha Tiểu Hạ, chỉ bằng gương mặt này, tối nay cô chính là bảo vật vô giá!”
Lý trí của anh đứt phựt, một tay hung hăng cởi phắt áo ngủ trên người mình……
Cô không còn phân biệt nổi đau đớn và khoái cảm nữa, chỉ có thể ngước mắt nhìn người đàn ông mơ hồ trước mặt.
Đột nhiên nhớ tới đêm hôm đó ở quán bar, nhìn người trước mặt, cô chỉ cảm thấy càng ngày càng quen mắt! Nhưng trong lòng cô cũng xuất hiện những hổ thẹn dày đặc, bản thân mình vì tiền, rốt cuộc đang làm cái gì! Nhắm mắt lại, phải tự an ủi bản thân rằng sẽ qua nhanh thôi!
Không thể
Một đêm kia cô khóc lóc như đứa trẻ, thẳng đến khi chỉ còn lại từng tiếng thút thít, cô mới vô lực mà nằm liệt trong lồng ngực anh.
Ý thức cô mơ hồ, nghe thấy tiếng anh gọi: “Thiển Thiển! Thiển Thiển!”
Nguyên bản Kha Tiểu Hạ cho rằng sẽ giải quyết mọi chuyện trong nửa giờ. Nhưng mãi khi cô mở to mắt, nhìn thấy ánh mặt trờ ngoài cửa sổ, mới nhớ rõ cô đã khóc lóc thế nào khẩn cầu anh buông tha cô ra sao, rằng anh đã làm lơ lời cầu xin của cô.
Tóm lại cô rất mệt, nhất định phải ngủ thêm một giấc dài nữa! Vì thế cô nhanh chóng chìm lại vào giấc mộng say. Đương nhiên cô cũng không biết Cố Tử Kỳ rời đi lúc nào.
Cố Tử Kỳ xoay người ngồi dậy, anh nhìn người con gái trên giường thật lâu. Đêm đó, cũng không điên cuồng như thế. Đại khái là bởi vì anh không có thấy rõ gương mặt này đi.
Anh không thích bản thân mất khống chế, mà anh căn bản không cảm thấy muốn chiếm hữu cô.
Có điều, vậy mà, lần này anh cả đêm không buông tay cô.
Vuốt ve gương mặt đang say ngủ kia, ánh mắt Cố Tử Kỳ tràn đầy dục vọng ham muốh. Anh thật sự không dám tin tưởng, gương mặt như thế lại có một cơ thể nóng bỏng đến vậy.
Có điều, phù hợp cái gì chứ, chung quy cô không phải là Ôn Thiển! Người anh đã đánh mất!
Mặc quần áo xong, Cố Tử Kỳ lấy một thẻ ngân hàng, để lại cho Kha Tiểu Hạ rồi chẳng chút lưu luyến rời khỏi khách sạn.
Lấy di động ra, Cố Tử Kỳ gọi điện thoại cho trợ lý Cris: “Cho Kha Tiểu Hạ ba ngày nghỉ phép.”
Trợ lý Cirs quả thực khiếp sợ, nhưng vẫn trấn định đáp lời: “Vâng, tổng tài!”
Thời điểm Kha Tiểu Hạ tỉnh lại, hoàng hôn đã phủ kín căn phòng. Cô muốn ngồi dậy, thế nhưng một chút sức lực cũng không có! Eo cô rất đau, chân còn run rẩy!
Hết thảy đều đang nhắc nhở cô những điều đã qua, nhắc nhở cô tỉnh lại trên chiếc giường này là có nghĩa gì.
Nhìn cả phòng nắng, Kha Tiểu Hạ cố hết sức mà ngồi dậy, chăn vắt qua đầu gối, mái tóc dài đen nhánh hỗn loạn xõa trên vai.
Nhịn không được thở dài một tiếng, cô ôm đầu gối ngồi ngẩn ngơ thật lâu.
Đến khi tiếng chuông điện thoại của cô vang lên, Kha Tiểu Hạ nhìn thấy nó trên mặt bàn cách cô ba mét. Cô giãy giụa xuống giường, chân còn run lên, so với lần ở quán bar lợi hại hơn nhiều! Cô cảm thấy lòng bàn chân mềm oặt như bông, từ từ cô mời lần theo vách tường với lấy điện thoại.
“Hạ Hạ, cô lại xin nghỉ ốm! Thân thể mệt lắm không?” Là cuộc gọi của Tang Tử Hân.
Kha Tiểu Hạ ngây ra một lúc, cô không xin nghỉ ốm mà!
“Không có việc gì, chỉ là eo đau một chút với chân bị rút gân thôi.” Kha Tiểu Hạ nói đúng sự thật.
Tang Tử Hân nghĩ nghĩ, sao có thể xin nghỉ ốm chứ!
“Anh họ cô còn săn sóc xin nghỉ riêng! Thôi, cô không sao là tốt rồi. Cô nghỉ ngơi thật tốt nhé!”
“Anh họ tôi?” Kha Tiểu Hạ ngạc nhiên.
Nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.
“Anh họ tôi?” Kha Tiểu Hạ ngạc nhiên.
“Đúng vậy! Anh họ cô gọi điện thoại nói thân thể cô không thoải mái yêu cầu xin nghỉ ba ngày, vốn dĩ Ngải Mễ Lạp không đồng ý, cảm thấy cô không phải xin nghỉ chính là đến trễ, vừa vặn trợ lý Cris ở đây liền trực tiếp đồng ý! Cô đúng là may mắn!”
Kha Tiểu Hạ cũng cảm thấy mình đủ may mắn, tức khắc vạn phần biết ơn trợ lý Cris, tuy cô chưa gặp trợ lý Cris của tổng tài, nhưng mọi quyết sách của tổng tài đều do trợ lý Cris ra mặt chấp hành, cô nghe tương đối nhiều về năng lực làm việc của anh ta.
Anh họ? Kha Tiểu Hạ giật giật khóe môi, Tang Tử Hân vừa nói có người xin nghỉ cho cô thì cô liền biết là Cố Tử Kỳ, cô thấy Cố Tử Kỳ cùng giám đốc Ngải Mễ Lạp đến nhà ăn nhân viên ăn cơm, hình như quan hệ của bọn họ không tệ, vốn tưởng rằng Cố Tử Kỳ sẽ trực tiếp nói với Ngải Mễ Lạp không nghĩ tới lại giả làm anh họ cô!
Cố Tử Kỳ đương nhiên không phải nhàm chán, mà là anh không muốn bất kì ai biết anh và cô quen biết nhau.
Nhìn thân thể của mình một cái, Kha Tiểu Hạ lại nhếch khóe môi, thật tốt, cô chính là muốn hiệu quả này, việc xảy ra giữa cô và, thần không biết quỷ không hay, về sau gặp mặt coi như là người qua đường Giáp.