Kha Tiểu Hạ thành công bị Cố Tử Kỳ khiêu khích, tức giận đến nỗi nửa đêm dù có trằn trọc thế nào cũng không thể ngủ được!
Nếu không phải quá mức ghét bỏ, cô cũng sẽ không dại gì mà đi chọc thủng lốp xe của anh. Và nếu chưa từng chọc thủng lốp xe, cô cũng không nợ anh ta những hai trăm vạn! Càng không phải tức giận, ngủ không yên ổn như bây giờ!
Nếu thuật búp bê còn hữu dụng, hiện tại cô nhất định mua một đống về đâm nát hết! Đâm chết tên Cố Tử Kỳ kia!
Kha Tiểu Hạ rời giường đến phòng khách uống nước lại bị một cục thịt vướng chân. Kha Tiểu Hạ đang hoảng sợ bỗng nghe thấy được một âm nhanh non nớt.
Kha Tiểu Hạ nhảy qua bật đèn, nhìn Kha Đậu Đỏ cuộn tròn trên mặt đất, cô hãi hùng vỗ vỗ ngực.
“Kha Đậu Đỏ! Nửa đêm rồi còn định hù dọa ai hả!” Kha Tiểu Hạ kêu lên.
Ngày giỗ của bà.
Kha Tiểu Hạ ngây ngẩn cả người, cô nhìn trên mặt sàn đầy những mảnh vỡ nhỏ. Những mảnh vỡ màu vàng này nhìn rất quen mắt, Kha Tiểu Hạ nghĩ tới là con Pikachu bị cô làm rơi.
“Muộn như này con vẫn không ngủ, là để sửa cái này?” Kha Tiểu Hạ kinh ngạc, bởi vì ở trong mắt cô, con trai vốn không phải người rảnh rỗi như vậy.
Đậu Đỏ xếp những mảnh vỡ nhỏ vào trong hộp, bê lên, nói “Con đều sắp sửa tốt rồi, mẹ lại bắt đầu phá!”
Kha Tiểu Hạ có chút ngượng ngùng, “Kha Đậu Đỏ, để mẹ mua cho con hộp tiết kiệm mới nhé! Mẹ biết con không có chỗ giữ tiền riêng sẽ không an tâm. Như vậy đi, mẹ cho con tiền rồi con tự đi mua có được không? Mua cái giống hệt cũng được!”
Dường như Kha Đậu Đỏ càng tức giận, cảm thấy lần được cho tiền rất tệ, lập tức rống lên với Kha Tiểu Hạ: “Kha Tiểu Hạ! Mẹ quả thực không có lương tâm! Mẹ sao có thể quên đây là hộp tiết kiệm bà tặng. Sinh nhật ba tuổi của con mẹ không thèm chuẩn bị quà, tùy tiện lấy cái này cho con!”
Lần này là Kha Tiểu Hạ im lặng ngơ ngác, nhìn những mảnh vỡ trong hộp. Trong đầu mơ hồ hiện lên một vài hình ảnh, càng ngày càng rõ ràng.
Năm đó cô vừa mở mắt, người đầu tiên nhìn thấy chính là bà của Đậu Đỏ. Tất cả mọi người đều gọi bà là Kha mẫu (mẹ kha). Mẹ đối xử với cô rất tốt, sinh em bé xong liền đưa đến trường đi học. Cô trực tiếp nhảy lớp rồi thi đậu đại học.
Năm thứ hai đại học, mẹ ngoài ý muốn qua đời. Con gái ruột của mẹ phân chia tài sản, Kha Tiểu Hạ bị đuổi ra khỏi nhà, từ đó cô bỏ học làm công, một bên mang thai con trai.
Nhớ rõ ngày cô thi đậu đại học, nhận được một hộp quà từ Kha mẫu. Lúc đó cô cái gì cũng không nhớ, chỉ là thời điểm xem TV đặc biệt thích xem hoạt hình Pikachu. Kha mẫu thấy cô thích xem Pikachu như vậy, liền thuê người làm một hộp tiết kiệm hình Pikachu cho cô.
Kha mẫu muốn cô lúc nào cũng có thể nhìn thấy thứ mình thích, bởi có lẽ sẽ giúp cô khôi phục lại ký ức. Nhưng trên thực tế , cô vẫn không thể nhớ ra cái gì cả.
Kha mẫu là người đầu tiên cô Kha Tiểu Hạ nhìn thấy sau khi tỉnh lại, cũng là người thân duy nhất. Mẹ đã đối xử tốt với cô đến nỗi con gái ruột của bà vô cùng ghen ghét cô.
Con cái Kha mẫu khinh thường cô, bởi vì tuổi còn nhỏ cô đã mang thai rồi sinh ra con trai Đậu Đỏ. Bọn họ nhận định trước kia cô phải đứa con gái tử tế, về sau cũng chỉ có thể làm mẹ đơn thân không ai yêu.
Trên thực tế, mọi nhận định đó đều đúng.
Chính là mẹ chưa bao giờ có suy nghĩ bỏ rơi cô. Bà dành cho cô sự giáo dục tốt nhất, cho cô học ở trường tốt nhất. Bà từng nói với cô, cô phải là một người dũng cảm lắm mới có thể thừa nhận nhiều suy sụp đổ vỡ như vậy, còn kiên quyết hạ sinh Đậu Đỏ.
Kỳ thật từ khi Kha Tiểu Hạ có ký ức, Kha Đậu Đỏ đã sinh trưởng trong bụng của cô. Lúc đó cô vốn không muốn cậu, nhưng khi đó đã không thể phá thai.
Ký ức như thước phim tua nhanh, đôi mắt Kha Tiểu Hạ ướt át, cô tùy tiện lau lau khóe mắt rồi cầm lấy chiếc hộp trong tay Đậu Đỏ. Kha Tiểu Hạ nói: “Ngày mốt là giỗ bà, chúng ta cùng đến thăm bà nhé.”
Kha Đậu Đỏ ngây ra một lúc, mommy của cậu vốn không muốn đến đó trong ngày giỗ của bà, không chỉ là vì bà ra đi làm mommy rất đau lòng, mà còn bởi mommy không muốn chạm mặt con cái của bà.
Khi đó bọn họ đã vô tình đuổi hai người ra khỏi nhà, tuy rằng khi đó cậu còn đang quấn tã lót không thể nhớ gì, nhưng cậu có thể tượng tưởng được khi đó mommy đã rất bất lực và sợ hãi.
Gặp ma.
Đêm trời tối tăm, từng hạt mưa nhỏ vang tí tách tí tách. Tầm chạng vạng tối, Kha Tiểu Hạ dẫn Kha Đậu Đỏ đến nghĩa trang. Bởi khi đó chắc chắn con cái ruột của Kha mẫu đã đến thăm bà rồi, mà cô không muốn chạm mắt bọn họ, bọn họ cũng chẳng muốn nhìn thấy cô.
Nghĩa trang đầy rẫy những tờ tiền vàng và hoa tươi, chỉ có Kha Tiểu Hạ không mang thứ gì.
Cô dắt Kha Đậu Đỏ đến trước bia mộ, đứng lặng im hồi lâu. Kha Tiểu Hạ ngắm nhìn ảnh chụp trên bia, hốc mắt dần dần ướt át.
Mẹ ngoài ý muốn qua đời, đó là một ngày bà đến trường học thăm cô, mới xảy ra tai nạn xe cộ. Khi đó mẹ dẫn Đậu Đỏ tới cùng, thời điểm xảy ra tai nạn, bà ôm chặt Đậu Đỏ trong lòng, cậu bé an toàn chẳng có lấy một vết thương.
Kha Tiểu Hạ nói: “Kha Tiểu Đậu, con quỳ xuống dập đầu cho bà mấy cái nhé.”
Lần này Kha Đậu Đỏ rất nghe lời, thân thể nhỏ nhỏ khẽ khàng quỳ xuống vái lạy mấy cái. Xong xuôi, Kha Tiểu Hạ kéo cậu đứng dậy, lại nhìn bia mộ một lúc lâu, chung quy cô vẫn không nhịn được thầm rơi nước mắt. Ngoại trừ con trai Đậu Đỏ, Kha mẫu chính là thân nhân duy nhất trên đời này của cô. Chỉ là, bà cứ như vậy mà ra đi rồi.
Nếu không phải bởi vì bà đường xá xa xôi đến thăm cô, có lẽ đã không có tai nạn xe cộ, cô cũng chẳng phải xa cách bà đến tận cùng thế này.
Nếu cô có thể nói với bà một ngàn một vạn câu xin lỗi thì đã tốt, cuối cùng cũng chẳng còn cơ hội nữa.
Kha Tiểu Hạ dắt tay Kha Đậu Đỏ đi qua từng hàng bia mộ. Nhưng cô không thể nghĩ rằng đến nơi nghĩa trang mà vẫn bắt gặp phải Cố Tử Kỳ! Nếu bên người anh không có người con gái xinh đẹp kia, cô nhất định sẽ cho rằng anh đang đòi nợ cô như đỉa đói.
Ôn Nhã nhìn thấy cô, lập tức "A" lên một tiếng. Sau đó trực tiếp trốn vào trong lồng ngực của Cố Tử Kỳ. Kha Tiểu Hạ cảm thấy ánh mắt Cố Tử Kỳ nhìn mình rất kỳ quái, cảm xúc trong mắt càng thêm phức tạp.
“Chị!” Ôn Nhã ghé vào ngực Cố Tử Kỳ run rẩy gọi từng tiếng.
Cố Tử Kỳ nhìn Ôn Nhã vừa kinh vừa sợ, ôm cô ta: “Em nhìn lầm rồi.”
Khi đó Kha Tiểu Hạ thật sự một câu cũng chưa nói, nhưng trên mặt Cố Tử Kỳ khó coi như biểu tình cô nợ hai trăm vạn không thèm trả anh. Nửa ôm Ôn Nhã đi qua người cô, dáng vẻ hai người hoàn toàn không quen biết nhau.
Nhưng hiển nhiên Ôn Nhã như mắc bệnh tâm thần, cô ta cầm chặt tay Cố Tử Kỳ kêu lên: “Không phải! Cô ấy là chị em! Chính là chị ấy!”
Dường như Ôn Nhã muốn chạy tới cạnh cô, nhưng Cố Tử Kỳ đã kịp bắt lấy vai cô ta:
“Ôn Nhã! Chị gái em đã chết, đã chết rồi!” Nói xong rõ ràng Cố Tử Kỳ còn cố ý liếc mắt một cái với Kha Tiểu Hạ.
“Không! Là giống nhau như đúc! Tử Kỳ! Là chị của em! Chị hiển linh!” Ôn Nhã nắm chặt vạt áo trước ngực Cố Tử Kỳ kêu rên, trong mắt lệ quang lập loè.