⬅ Trước Tiếp ➡
 
“Nghiên Nghiên…” Kỷ Phương kéo con gái mình lại, muốn khuyên cô ta từ bỏ.
 
“Mẹ, chúng ta đã không còn đường lui nữa.” Lăng Nghiên ngắt lời Kỷ Phương, tiêm thuốc vào động mạch ở cánh tay của Cố Vy Vy, “Nếu Cố Tư Đình biết cô ta tỉnh lại thì sẽ không lấy tim cô ta ghép cho con đâu.”
 
Chỉ có cô chết thì cô ta mới sống được, mới có thể ở bên Cố Tư Đình.
 
Với ham muốn được sống mãnh liệt, Cố Vy Vy muốn giãy giụa tự cứu lấy mình. Nhưng cô đã hôn mê hơn hai tháng, thân thể yếu ớt tới mức cô chỉ có thể mặc cho người khác xâu xé.
 
Cố Vy Vy nhìn Lăng Nghiên, người mà ngày thường yếu đuối tới mức chỉ cần một trận gió cũng có thể thổi ngã, nay lại nhìn cô bằng ánh mắt ngập tràn sát khí đến ghê người. Cô ta cầm kim tiêm, đâm vào mạch máu trên tay cô, chậm rãi tiêm thuốc vào.
 
Cơ thể cô càng lúc càng yếu, mí mắt càng ngày càng nặng, trước khi nhắm mắt lại, cô mơ hồ thấy cửa phòng bệnh mở ra, một người đàn ông tuấn mỹ nhã nhặn mặc quần áo bảo hộ đi vào.
 
Bóng người quen thuộc bước vào.
 
Cố Tư Đình!
 
Cố Tư Đình, cứu em!
 
Biết Cố Tư Đình tới, trong lòng Cố Vy Vy dấy lên một tia hy vọng, cố gắng chống đỡ để ý thức của mình được thanh tỉnh.
 
Cô nghe được Cố Tư Đình hỏi, “Cô ấy như thế nào, có tỉnh lại không?”
 
Lăng Nghiên ngồi sát giường bệnh, nắm tay cô nghẹn ngào khóc, “Vẫn không tỉnh, mẹ em và bác sĩ của bệnh viện đều đã khám… Vẫn nói là không còn thời gian nữa”.
 
Cố Tư Đình đứng bên cạnh giường bệnh một lúc lâu, cuối cùng nói, “Sắp xếp phẫu thuật, lấy ra đi.”
 
Câu nói này cũng là dấu chấm hết cho hy vọng sống cuối cùng của Cố Vy Vy.
 
Ý thức ngày càng mơ hồ, cuối cùng rơi vào bóng tối vô tận…
Cô ngủ với Phó Hàn Tranh?
 
Không biết du đãng trong bóng tối bao lâu, Cố Vy Vy chợt mở mắt.
 
Cô nhận ra bản thân không nằm trên giường bệnh mà trong một phòng ngủ được trang hoàng theo tông lạnh, có tiếng nước mơ hồ như có người đang tắm truyền ra từ toilet gần đó.
 
Cô khẽ xoa phần đầu đang đau đớn của mình lại sờ được toàn máu là máu, cúi đầu nhìn, trên người cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng, bên trong chiếc váy chẳng có gì. Cô không dám ở lại căn phòng xa lạ này thêm một giây nào nữa, vịn chiếc tủ cạnh giường đứng dậy, lảo đảo đi ra cửa định chạy trốn.
 
Cửa phòng tắm bất chợt mở ra, cô đâm sầm vào ngực của một người đàn ông chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông, trên người còn nhỏ nước tong tong.
 
Lồng ngực rắn chắc màu mật lộ ra nét gợi cảm chết người.
 
Cố Vy Vy chậm rãi ngẩng đầu, thấy khuôn mặt lạnh tanh như được bao phủ bởi một tầng sương mùa đông, sợ hãi và kinh ngạc mở to hai mắt.
 
⬅ Trước Tiếp ➡