Diệp Tinh Bắc: "... Anh cút đi!"
Đây là lộn xộn cái gì vậy?
Chồng trên danh nghĩa của cô là bạn?
Đây cùng kết hôn chính thức có gì khác nhau?
Cô chỉ nghĩ muốn tìm cha cho Tiểu Thụ, cũng không phải đói khát muốn tìm đàn ông ngủ với mình?
Tên khốn nạn này!
"Em nghĩ một lần nữa." Thanh âm Cố Quân Trục trầm thấp mị hoặc, tiếp tục du thuyết: "Bảo bối, bản lĩnh của tôi không phải em thử qua rồi sao? Việc lớn còn có thể vì em giữ thân như ngọc, tuyệt đối không chạm vào người phụ nữ khác, sạch sẽ, vẫn còn tiêu tiền vì em, không thể bằng em ra ngoài tìm Ngưu Lang sao?"
Đầu Diệp Tinh Bắc đều muố nổ tung, cảm thấy được một giây sau cô sẽ thổ huyết không ngừng.
Cô nghiến răng nghiến lợi nói: "Ai muốn đi tìm Ngưu Lang? Tôi không cần Ngưu Lang! Tôi mới sẽ không đi tìm Ngưu Lang!"
"Làm sao có thể ?" Cố Quân Trục nghiêm trang: "Phụ nữ bình thường đều cần đàn ông, em cũng cần! Em đã không muốn kết hôn tìm chồng, dù sao em cũng tìm đàn ông giải quyết nhu cầu sinh lý cơ bản một phen, em không tìm Ngưu Lang tìm cái gì? Đi quán bar đi tìm một đêm quang đãng? Đây quá nguy hiểm rồi ! Không biết đàn ông, em có biết anh ta có bệnh không? Cô gái nhỏ vẫn lại là cẩn thận một chút, không cần đi tìm những người đàn ông lộn xộn này."
"Tôi không muốn đi tìm một đêm quang đãng! Tôi không cần đàn ông! Không, cần! " Răng Diệp Tinh Bắc đều phải cắn, cảm thấy được đêm nay cô có thể chết ở chỗ này.
"Được, được, em có cần hay không!" Thấy dáng vẻ Diệp Tinh Bắc một bộ sắp xỉu vì tức, Cố Quân Trục nhấc tay đầu hàng: "Chuyện này chúng ta nói sau, trước tiên chúng ta nói về chuyện anh trai em."
Lực chú ý của Diệp Tinh Bắc bị hấp dẫn "Đúng! Anh nói sự thật? Hai anh tôi đang đối phó Giang Chính Hành? Đây là vì cái gì? Giang Chính Hành không phải là chú ruột bọn họ sao? Liền tính bọn họ sửa lại tên, theo họ mẹ, cũng không đến nỗi đối phó với Giang Chính Hành chứ?"
"Bây giờ tôi tra ra một chuyện, nhưng không có chứng cớ, tôi cũng không nói lung tung..." Cố Quân Trục thấy tiểu nha đầu bị anh lừa, nhẹ nhàng thở ra, nằm vào vị trí của mình, không đùa cô nữa, để tránh tiểu nha đầu thực bị anh lao vào "Nếu em muốn biết, về sau lúc gặp mặt hai anh trai em, có có thể chính miệng hỏi bọn họ, bên phía tôi sẽ tiếp tục điều tra, nếu bọn họ không muốn nói cho em, nếu bên tôi điều tra ra manh mối, đem chân tướng nói cho em, hẳn không để em làm đứa ngốc chẳng hay biết gì."
"Hai anh tôi đang đối phó nhà họ Giang và Giang Chính Hành... Vì cái gì..." Diệp Tinh Bắc thì thào, chỉ cảm thấy chính mình rơi vào sương mù, cái gì đều đã thấy không rõ lắm.
Cha ruột cô là con cả nhà họ Giang.
Hai người anh, một anh là con trai cả, một người là con thứ nhà họ Giang.
Thay đổi họ theo họ mẹ, đây là thua thiệt của nhà họ Giang, thua thiệt của cha bọn họ, tự trách áy náy lại vẫn không kịp, vì cái gì muốn tốn công tốn sức tốn thời gian cố sức đối phó nhà họ Giang.
Trên đời này Tiểu Tam khẳng định càng ngày càng ít!
Cô càng nghĩ càng cảm thấy không nghĩ ra, nghiêng đầu nhìn về phía Cố Quân Trục, nhẹ nhàng "Này" một tiếng: "Không phải anh nói điều tra được một chút sao? Anh điều tra được cái gì rồi hả? Có thể nói cho tôi biết không?"
Cố Quân Trục cũng nghiêng đầu nhìn về phía cô, hứng thú mười phần hơi vạch môi: "Em hôn nhẹ tôi, tôi sẽ nói cho em biết!"
"..." Diệp Tinh Bắc thật sự hỏi: "Cố ngũ thiếu gia, xin hỏi năm nay người mấy tuổi?"
Như trẻ con, động một tí liền "Em hôn nhẹ tôi, tôi sẽ nói cho anh biết."
Muốn ngây thơ như vậy hay không?
Thấy đêm nay đã đem tiểu nha đầu này đùa đến xù long nhiều lần, Cố Quân Trục quyết định đêm nay buông tha cho cô trước, trước cho cô nếm thử chút ngon ngọt, dụ địch xâm nhập.
Anh thừa nước đục thả câu "Em có biết cha ruột em chết như thế nào không?"
"Biết. " Diệp Tinh Bắc nói: "Khi đó tôi ở nhà họ Giang, nghe nói cha mẹ tôi chết do tai nạn xe."
Lúc trước nghe tin này ở nhà họ Giang, Diệp Tinh Bắc chỉ là thương tiếc.
Nhưng hôm nay lúc chính miệng cô nói ra, cô lại cảm thấy lòng đau như cắt, ánh mắt đều đã đỏ.
Đó là cha mẹ ruột của cô!
Liền ngay cả Cố Quân Trục kia chán ghét, cha mẹ ruột cô là người cực tốt.
Nếu bọn họ còn sống, nhất định sẽ rất tốt với cô.
Cô cũng sẽ có cha mẹ, che chở cho con, hẳn không sống đầu đường xó chợ mười mấy năm, chịu nhiều đau khổ.
Cố Quân Trục trấn an vỗ vỗ cô , lại hỏi: "Vậy em có biết chị chú ba em không?"
Giang gia lão đời này sịn tổng cộng ba người con trai.
Anh cả là Giang Chính Vi, cũng là cha ruột của Tạ Vân Lâm, Tạ Cẩm Phi cùng Diệp Tinh Bắc.
Anh thứ hai là Giang Chính Trực, là chú ba của Diệp Tinh Bắc.
Anh thứ ba là Giang Chính Hành, dưới trướng có bốn người con là Giang Tư Du, Giang Lăng Ngữ, Giang Tùng Nguyên và Giang Tùng Lâm.
Diệp Tinh Bắc lại gật gật đầu: "Tôi nghe nói chú ba tôi đi tìm vị hôn thể hủy hôn, về sau liền mất tích, sống không thấy người, chết không thấy xác, sau khi ra ngoài rốt cuộc không trở về."
"Đúng. " Cố Quân Trục gật đầu: "Chú ba em liền tìm chị ba tôi hủy hôn, sau đó mất tích rồi."
Diệp Tinh Bắc: "... Chị ba anh qua đời như thế nào?"
Cố Quân Trục trầm mặc một lát, thở dài: "Bị người đụng chết."
Diệp Tinh Bắc trừng to mắt, trợn mắt há hốc mồm: "Chị ba anh là bị, bị mưu sát?"
Cố Quân Trục gật đầu: "Đúng."