Cố Quân Trục nín cười, vẻ mặt nghiêm trang, bả vai lại cố nén cười một tủng một tủng "Nói chuyện chính! Nói chuyện chính! Em có nghĩ muốn nhận anh trai cô hay không?"
Em có biết vì sao nhà họ Giang xuống dốc không?
Diệp Tinh Bắc trừng mắt nhìn anh, hướng bên người Tiểu Thụ xê dịch, tận lực cùng trốn anh viễn chút, mới nhỏ giọng nói: "Tôi muốn cùng anh cả, anh hai của tôi nói rõ ràng, anh cả, anh hai của tôi đồng ý, tôi mới có thể đi tìm anh ruột tôi."
Vài năm nay, không có Diệp Tinh Lan và Diệp Tinh Ly che chở, có lẽ cô sớm đã chết.
Cô cùng Tiểu Thụ có thể không lo cơm áo, đều đã được Diệp Tinh Lan cùng Diệp Tinh Ly bảo vệ an toàn.
Cô không thể làm người không lương tâm, chờ cô đem thân thế của cô nói rõ ràng với anh cả, anh ba, anh cả anh hai đồng ý, cô mới có thể đi nhận hai anh trai kia.
"Em suy xét có lý. " Cố Quân Trục đồng ý nói: "Không thể tưởng được em còn tuổi nhỏ, suy xét mọi chuyện lại vẫn chu toàn."
Anh vốn còn sợ tiểu nha đầu bỗng nhiên biết chính mình có hai anh trai, sốt ruột nhận thân, lập tức liền nghĩ cách liên hệ rồi.
Còn muốn nhắc nhở tiểu nha đầu, nhớ tới cảm nghĩ của Diệp Tinh Lan cùng Diệp Tinh Ly.
Lấy nhân phẩm của Diệp Tinh Lan cùng Diệp Tinh Ly, khẳng định sẽ không ngăn được Diệp Tinh Bắc đi nhận thân.
Nhưng ví như là bọn họ nuôi lớn tiểu nha đầu, kêu hô cũng không đánh một cái, liền gạt bọn họ đi tìm anh trai, bọn họ làm anh nuôi, trong lòng khó tránh khỏi không thoải mái.
Đêm nay anh dẫn ra chuyện này, là muốn cho Diệp Tinh Bắc đề tỉnh một câu.
Anh không nghĩ tới, anh còn chưa nói, Diệp Tinh Bắc liền nghĩ tới.
Tiểu nha đầu tuổi không lớn, suy xét mọi chuyện trái lại chu toàn.
"Tôi không nghĩ muốn cái gì không chu toàn, " Diệp Tinh Bắc có chút mệt mỏi, nhắm mắt lại lười biếng nói: "Trong lòng tôi liền nghĩ như vậy, cũng quyết định làm như vậy."
Thanh âm của cô rất nhẹ, ngọt ngào và có khí phách.
Cố Quân Trục nghe đầu quả tim ngứa ngáy, nhịn không được đưa tay sờ sờ đầu cô, trong thanh âm hơn vài phần ôn nhu: "Diệp Tinh Lan cùng Diệp Tinh Ly không làm tổn thương em, em là một cô gái tốt!"
Diệp Tinh Bắc "Oa" một tiếng, mở to mắt, trên dưới đánh giá anh vài lần: "Tôi không nghe lầm chứ? Anh cư nhiên cũng sẽ nói dễ nghe ! Tôi còn tưởng rằng anh chỉ biết nói móc!"
"..." Cố Quân Trục sờ sờ cái mũi, cũng trên dưới đánh giá cô vài lần, vẻ mặt buồn bực: "Sao ấn tượng của em đối với tôi lại kém như vậy? Những người biết tôi, ai cũng nói tôi là năm nói bốn mỹ là thanh niên tốt? Có tình yêu, có trách nhiệm, có gánh vác, có nhan sắc, có thân hình, có gia thế còn có tiền bạc! Năm nói bốn mỹ đã là cách nói khiêm tốn, trên thực tế tôi là người đàn ông thập toàn thập mỹ !"
"..." Diệp Tinh Bắc buồn bã nhìn trời: "Đáng tiếc nóc nhà ngăn cản, nhìn không tới trời, nếu không thì bây giờ cô khẳng định có thể nhìn đến da bò đang bay!"
Cố Quân Trục cười nhẹ, đạn ót cô một phen: "Diệp Tinh Lan cùng Diệp Tinh Ly hẳn là không phản ứng em đi nhận thân, chờ lúc em muốn đi gặp hai trai em, nói với tôi một tiếng, tôi đưa em đi, cho em một chỗ dựa, lại vẫn có một việc, tôi nghĩ tôi nên nói cho em anhngươi hai cái thân ca ca thời điểm, cùng ta nói một tiếng, ta bồi ngươi đi, cho ngươi chống đỡ sân bãi, lại vẫn còn một việc, ta nghĩ muốn ta nên là nói cho em..."
Diệp Tinh Bắc nghe ngữ khí của anh thoáng nghiêm túc, nghiêng đầu nhìn về phía anh: "Hả?"
Cố Quân Trục nói: "Nhà họ Giang vẫn là nhà giàu nhất Giang Thành, em biết chưa?"
"Đương nhiên!" Diệp Tinh Bắc gật đầu: "Nghe nói nhà họ Giang là nhiều thế hệ danh môn, tổ tiên cũng là danh môn vọng tộc ở Giang Thành, tuy nhiên nhiều lần náo động, nhưng vận khí tốt, rất nhiều sản nghiệp tổ tiên đều giữ lại, trải qua mấy thế hệ kinh doanh, nhà họ Giang từ phồn vinh rồi đi xuống rồi lại phồn vinh, lúc tổ tiên nhà tôi, nhà họ Giang cũng là giàu nhất ở Giang Thành rồi."
Cố Quân Trục nhếch môi cười "Nhưng bây giờ lại từ từ đi xuống, em biết tại sao không?"
Ngày mai chúng ta liền ly hôn! Anh cút ra ngoài cho tôi!
"Vì cái gì?" Diệp Tinh Bắc khẽ nhíu mày: "Chẳng lẽ không đúng bởi vì Giang Chính Hành không có năng lực hay sao?"
"Cũng không phải. " Cố Quân Trục cong môi, khoan thai nói: "Nhân phẩm của Giang Chính Hành tuy không được, nhưng năng lực vẫn xuất chúng, có tâm kế có thủ đoạn cũng đầy đủ nham hiểm, nếu không có người cố gắng nhằm vào ông ta, ông ta liền không thể đem nhà họ Giang phát triển, bảo vệ tên tuổi nhà họ Giang giàu đệ nhất ở Giang Thành lại vẫn dư dả!"
Diệp Tinh Bắc mở to hai mắt: "Anh nói có người cố gắng đối phó nhà họ Giang sao? Người nào? Người nào cố gắng nhằm vào nhà họ Giang?"
Cố Quân Trục cười cười, trong mắt ánh sáng lưu chuyển: "Em hôn tôi một phen, tôi sẽ nói cho em biết!"
"..." Diệp Tinh Bắc trợn trắng, đưa tay tắt đèn, chuyển người lại, đối mặt với Tiểu Thụ đưa lưng về phía anh, lạnh như băng nói : "Đi ngủ!"
Cố Quân Trục cười nhẹ, chống đỡ đứng dậy, hôn xuống hai gò má của cô "Em để cho tôi hôn em một cái, tôi cũng nói cho em!"
"..." Diệp Tinh Bắc xù lông, mạnh mẽ chuyển người lại, dùng sức đấm anh "Tôi cho anh hôn sao? Để cho sao? Để cho sao? Để cho sao?"
Cố Quân Trục bắt lấy cổ tay cô, lôi cô vào trong ngực, Diệp Tinh Bắc bị anh ấn ghé vào ngực anh, vừa động đều đã động không được.
Diệp Tinh Bắc lại vẫn chưa từng nằm úp sấp ở trên người đàn ông như vậy.
Ngực anh vừa ấm áp vừa rộng lớn, hơi thở tràn đầy trời đất đem cô bao bọc, hai cánh tay thon dài, vòng qua cô , vô luận cô cố gắng vùng vẫy như thế nào, lại không có cách nào trốn thoát.
Mặt Diệp Tinh Bắc đỏ bừng, trái tim kịch liệt nhảy động, hai tay dùng sức đẩy anh: "Anh làm gì? Buông! Buông!"
Cố Quân Trục nhốt chặt người co, cô đều không cử động được, một tay kia nắm ở cằm của cô "Hư..."
Ánh mắt anh mị mị, thần thần bí bí để sát vào cô, môi gần cơ hồ sát ở trên môi cô : "Tôi nói cho em, sở dĩ nhà họ Giang đi xuống, là vì có người cố gắng nhằm vào nhà họ Giang, người đến cố gắng đối phó nhà họ Giang liền là hai anh trai của em... Tạ Vân Lâm cùng Tạ Cẩm Phi."
Diệp Tinh Bắc vùng vẫy dừng lại.
Cô giật mình mở to hai mắt nhìn Cố Quân Trục, miệng ướt át hơi nhỏ, hình môi tuyệt đẹp, hơi thở thơm như hoa lan.
Đầu quả tim Cố Quân Trục vừa động, vươn đầu lưỡi ra liếm một vòng trên môi Diệp Tinh Bắc.
"..." Diệp Tinh Bắc từ trong cơn chấn kinh hoàn hồn, thẹn quá thành giận, dơ tay liền đánh lên mặt Cố Quân Trục: "Cố, Quân, Trục!"