Cực kỳ khiến người ta yêu thích.
Giờ phút này, đứa nhỏ hoạt bát lanh lợi kia, , mở to ánh mắt xinh đẹp nhìn anh, biểu cảm trên khuôn mặt nhỏ nhắn vừa kinh ngạc lại có chút kích động.
Bàn tay nhỏ của cậu bé dùng sức níu chặt đầu vai áo của Diệp Tinh Bắc, trên đôi má xinh đẹp có chút mơ hồ, như là đang nằm mơ vậy: "Mẹ, mẹ...Đây thật sự là con...cha con?"
Lúc cậu bé nói chuyện, ánh mắt vẫn còn nhìn chằm chằm Cố Quân Trục, không dám chớp mắt, sợ chớp mắt, cái người tự xưng là cha cậu này liền biến mất không thấy nữa.
Nhìn đứa con trong lòng biểu cảm vừa chờ mong lại có chút kích động, Diệp Tinh Bắc không do dự, khẳng định gật đầu: "Đúng, anh ấy chính là cha con!"
Cuộc sống của cô đã không hoàn chỉnh.
Cuộc sống về sau, chỉ cầu mong cho con trai của cô có một cuộc sống hạnh phúc đầy đủ.
Trừ điều đó ra, không còn mong muốn gì khác!
Cậu nhóc con dùng sức nhìn chằm chằm Cố Quân Trục, nhỏ giọng, có vài phần không xác định: "Cha... cha đã hoàn thành nhiệm vụ quốc gia giao cho của cha rồi sao?"
"Đúng!" Bị ánh mắt ngây thơ mong chờ như vậy nhìn chằm chằm, lòng Cố Quân Trục như nhũn ra, vốn có chút ý trêu tức, kìm lòng không được trở nên nghiêm túc.
Anh quay người về phía sau, Cố Trì lập tức đưa một cái túi giấy đã sớm chuẩn bị tốt cho Cố Quân Trục.
Cố Quân Trục mở túi giấy ra, lấy từ bên trong ra một con thuyền lấy vỏ đạn làm thành thuyền buồm, tiện tay đưa túi giấy cho Cố Trì, đưa thuyền buồm làm từ vỏ đạn cho cậu bé, ánh mắt dịu dàng: "Con trai, đây là quà cha tặng cho con, thích không?"
"Oa! Thật ngầu!" hai mắt cậu nhóc phóng ra ánh sáng, gai tay vươn ra nâng chiến thuyền lớn xinh đẹp kia.
Đáng tiếc là, lấy vỏ đạn làm thành thuyền buồm lớn, vô cùng nặng, mặc dù cậu dùng hai bàn tay nhỏ bưng, cũng không nâng nổi.
Cố Quân Trục đặt tới trong tay cậu, thuyền buồm liền muốn rơi xuống đất.
Cố Quân Trục liền cùng lúc nâng hai bàn tay nhỏ của cậu bé và chiếc thuyền buồm trong lòng bàn tay.
Tay cậu nhóc này vừa nhỏ lại vừa mềm, mềm tới nỗi ruột gan anh cũng mềm nhũn rồi.
Cậu nhóc ái mộ nhìn Cố Quân Trục, trong mắt sùng bái: "Oa! Tay cha thật lớn, cha thật là lợi hại!"
Diệp Tinh Ly: "..."
Tay to lợi hại cái rắm!
Tay ông đây cũng to!
Đứa nhỏ không có lương tâm này, trong ngày thường cả ngày treo câu "Bác hai tốt nhất" trên bờ môi, lúc này thấy cha cậu, trong mắt chỉ có ba không có bác hai rồi !
Tâm tính thiện lương ở đâu!
Không, không đúng!
Cha?
Cố Quân Trục trở thành cha Tiểu tTụ khi nào vậy?
Anh kinh ngạc mở to hai mắt, nhìn cháu ngoại trai bảo bối của mình, nhìn lại Cố Quân Trục, vậy mà kì lạ thay cảm thấy dáng vẻ một lớn một nhỏ có chút giống!
nhất thời anh nổi da gà toàn thân, kinh sợ nhìn Diệp Tinh Bắc... Tiểu Thụ hẳn không phải là do năm năm trước, em gái anh trộm giống Cố Quân Trục sinh ra chứ?
bỗng nhiên có một loại cảm xúc kích động, cuốn sạch toàn thân anh
Không, không đúng!
không phải em gái nói, đứa nhỏ này là Bạch Mộng Loan sinh ra, ép đổ cho cô, không có quan hệ gì với cô sao?
Vậy bây giờ là như thế nào?
Diệp Tinh Ly hỗn độn rồi.
Anh đầy một bụng dấu chấm hỏi, còn không dám tùy tiện nói chuyện, e sợ cho lời nói đó không đúng, sẽ bán mất em gái bảo bối.
Nếu đổi là người khác, đương nhiên anh không sợ.
Nếu anh không cẩn thận bán mất em gái bảo bối, anh cả tự nhiên có cách chuộc đồ lại.
Nhưng đối phương là Cố Quân Trục, anh liền không thể không sợ.
Cố Quân Trục kia là nhân vật ngay cả anh cả của bọn họ cũng không thể động vào!
Nếu thực sự trêu chọc Cố Quân Trục, Cố Quân Trục quyết tâm cướp em gái, hai anh em bọn họ cũng bị lột da theo.
cẩn thận vẫn hơn.
Có thể không trêu chọc vị ngũ thiếu gia họ Cố này, kiên quyết không trêu chọc!
Diệp Tinh Ly tuy ham chơi, nhưng nặng nhẹ tự hiểu rõ, không phải người đầu óc không rõ ràng lắm.
Giờ phút này tình thế trước mắt không rõ, anh biết rõ nói nhiều sai nhiều, rõ ràng ngậm chặt miệng, có thể không nói lời nào thì kiên quyết không nói lời nào!
Cố Quân Trục nhìn nhóc con trong lòng Diệp Tinh Bắc, cúi đầu nhìn thuyền buồm trong tay, lại ngẩng đầu nhìn nhìn cậu bé, nhìn cậu bé vài lần, lại cúi đầu nhìn thuyền buồm, cái nào cũng nhìn không đủ, không khỏi thấp giọng cười ra tiếng: "Thích cha tặng quà con không?"